Anh hùng Lực lượng vũ trang

TIẾNG CỒNG GIỮA MÙA BOM ĐẠN

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt ở Tây Nguyên, già làng A Mét đã cùng đồng bào Xơ Đăng nuôi giấu cán bộ, bảo vệ cơ sở cách mạng và giữ vững niềm tin vào Đảng giữa bom đạn kẻ thù. Câu chuyện là biểu tượng cho sức mạnh đại đoàn kết dân tộc và ý chí kiên cường của đồng bào Tây Nguyên trong thời kỳ kháng chiến.

Gia Lai17/05/2026Phạm Hiệp Lâm (Đoàn trường THPT số 2 Nguyễn Trường Tộ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Tây Nguyên là chiến trường vô cùng ác liệt. Địch liên tục mở các cuộc càn quét vào những buôn làng nằm ven dãy Trường Sơn nhằm triệt phá cơ sở cách mạng và chia cắt lực lượng kháng chiến.

Ở vùng đất Đắk Tô, Kon Tum khi ấy, già làng A Mét là người có uy tín lớn trong cộng đồng người Xơ Đăng. Dù tuổi đã cao nhưng ông vẫn ngày ngày cùng dân làng bảo vệ cán bộ, tiếp tế lương thực và giữ liên lạc cho lực lượng cách mạng hoạt động trong rừng sâu.

Người dân Tây Nguyên vốn xem già làng như linh hồn của buôn làng. Vì thế, lời nói của A Mét có sức thuyết phục đặc biệt. Mỗi khi địch tung luận điệu xuyên tạc, chia rẽ đồng bào với cách mạng, ông đều tập hợp dân làng bên bếp lửa nhà rông để giải thích cho bà con hiểu.

Ông thường nói:

“Đảng đưa cái chữ, đưa tự do về cho dân mình. Núi có thể mòn, cây có thể ngã, nhưng người Tây Nguyên không bỏ cách mạng.”

Lời nói mộc mạc nhưng chắc như đá núi ấy đã trở thành niềm tin của biết bao người dân trong buôn.

Một mùa khô năm 1968, địch mở trận càn lớn vào khu vực Đắk Tô – Tân Cảnh. Máy bay quần thảo suốt ngày đêm, bom đạn trút xuống cháy đỏ cả những cánh rừng xà nu.

Biết địch đang truy lùng cán bộ, già A Mét lập tức chỉ đạo dân làng sơ tán phụ nữ và trẻ em vào rừng sâu, đồng thời bí mật đưa cán bộ xuống hầm trú ẩn.

Đêm xuống, dưới ánh lửa bập bùng trong nhà rông, ông đánh tiếng cồng để tập hợp thanh niên trong làng.

Tiếng cồng vang lên giữa đại ngàn không chỉ là tín hiệu báo động mà còn như lời hiệu triệu giữ làng, giữ nước.

Những chàng trai Xơ Đăng tay cầm giáo mác, ná tự chế phối hợp cùng bộ đội địa phương tổ chức canh gác các lối vào buôn làng. Phụ nữ thì giấu gạo, giấu muối, chăm sóc thương binh. Người già lo tiếp tế và giữ bí mật cho cán bộ.

Có lần, địch bắt được một thanh niên trong làng rồi tra hỏi nơi ẩn náu của lực lượng cách mạng. Khi biết tin, già A Mét nói với dân làng:

“Có thể mất nhà, mất rẫy, nhưng không được mất lòng tin với cách mạng.”

Chính niềm tin ấy đã giúp dân làng vượt qua những tháng ngày khốc liệt nhất của chiến tranh.

Sau nhiều ngày càn quét không đạt mục đích, quân địch buộc phải rút lui. Buôn làng tuy bị tàn phá nhưng tinh thần của người dân Tây Nguyên vẫn không hề lung lay.

Những năm sau đó, vùng đất Tây Nguyên tiếp tục trở thành hậu phương quan trọng cho chiến trường miền Nam. Đồng bào các dân tộc nơi đây đã góp công lớn trong việc bảo vệ tuyến hành lang chiến lược Trường Sơn và nuôi giấu cán bộ cách mạng.

Hình tượng già A Mét về sau được nhà văn Nguyễn Trung Thành xây dựng thành nhân vật cụ Mết trong truyện ngắn nổi tiếng “Rừng xà nu”. Hình ảnh người già làng với giọng nói mạnh mẽ bên ánh lửa nhà rông đã trở thành biểu tượng của khí phách Tây Nguyên trong kháng chiến.

Ngày nay, giữa những buôn làng Tây Nguyên đổi mới từng ngày, tiếng cồng chiêng vẫn vang vọng như nhắc nhớ về một thời hoa lửa hào hùng. Câu chuyện của già A Mét không chỉ là ký ức lịch sử mà còn là bài học sâu sắc về lòng trung thành với cách mạng, về tinh thần đoàn kết và trách nhiệm bảo vệ thành quả mà cha ông đã hy sinh để giành lấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TIẾNG CỒNG GIỮA MÙA BOM ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa