Tiếng Cồng Giữa Mùa Lửa
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt ở Tây Nguyên, tiếng cồng chiêng không chỉ là âm thanh của núi rừng mà còn trở thành tín hiệu của lòng người. Câu chuyện là ký ức của một người du kích trẻ đã sống và chiến đấu giữa đại ngàn đỏ lửa.
ôi là Y Blư Êban, người con của buôn làng nằm sâu trong rừng Tây Nguyên. Năm đó, tôi mới mười tám tuổi, khi chiến tranh tràn tới buôn như cơn gió dữ. Rừng không còn yên tĩnh nữa, mà ngày đêm vang tiếng súng, tiếng bom.
Chúng tôi – những chàng trai trong buôn – gia nhập đội du kích. Ban ngày ẩn mình trong rừng, ban đêm men theo suối, vận chuyển lương thực, dẫn đường cho bộ đội. Rừng là nhà, đất là giường, và bầu trời đầy sao là mái che.
Một đêm, già làng gọi tôi đến bên bếp lửa. Ông trao cho tôi chiếc cồng nhỏ.
“Giữ lấy. Khi cần, con hãy đánh lên. Cồng không chỉ gọi người, mà còn giữ hồn làng.”
Tôi mang theo chiếc cồng trong những chuyến đi. Có lần, đơn vị chúng tôi bị lạc giữa rừng sâu sau một trận càn. Trời tối, sương dày, ai cũng mệt lả. Không ai biết đường ra.
Tôi nhớ lời già làng, lấy cồng ra, gõ nhẹ từng tiếng. Âm thanh vang xa, trầm đục nhưng ấm áp. Một lúc sau, từ xa vọng lại tiếng cồng khác – làng bên đang đáp lại.
Nhờ đó, chúng tôi tìm được đường về.
Nhưng chiến tranh không chỉ có những khoảnh khắc như thế. Một buổi sáng, khi đang làm nhiệm vụ, chúng tôi bị phục kích. Đạn bay xé gió. Người bạn thân nhất của tôi – Y Khoa – trúng đạn ngã xuống.
Tôi lao tới kéo bạn vào gốc cây. Y Khoa nhìn tôi, môi run run:
“Đừng dừng… phải giữ rừng… giữ làng…”
Tôi cắn răng, tiếp tục chiến đấu. Sau trận ấy, rừng im lặng lạ thường. Tôi ngồi bên bếp lửa, cầm chiếc cồng, nhưng không thể gõ nổi.
Nhiều năm trôi qua, chiến tranh lùi xa. Tôi trở về buôn cũ. Rừng vẫn xanh, suối vẫn chảy, nhưng nhiều người đã không còn.
Trong đêm hội, khi tiếng cồng chiêng vang lên, tôi cũng gõ theo. Âm thanh ấy vẫn như xưa – vừa mạnh mẽ, vừa da diết.
Tôi hiểu rằng, trong những năm tháng hoa lửa, chính những âm thanh ấy – cùng với lòng người – đã giữ cho buôn làng không bao giờ mất đi.



