Người có công giúp đỡ cách mạng

Tiếng Cồng Giữa Rừng Lửa

Câu chuyện kể lại ký ức của một người con Tây Nguyên trong những năm kháng chiến, khi núi rừng không chỉ là quê hương mà còn là chiến trường, nơi lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết đã hòa cùng nhịp cồng chiêng vang vọng.

Đắk Lắk07/04/2026Vũ Thị Như Quỳnh (Trường TH Trần Quốc Tuấn, Cư Bao)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Y Blin Niê, sinh ra và lớn lên giữa đại ngàn Tây Nguyên. Những năm chiến tranh, rừng không còn yên tĩnh như trước, mà trở thành nơi che chở cho bộ đội, cho dân làng, và cũng là nơi đối mặt với bom đạn ác liệt. Khi tôi mười tám tuổi, tôi tham gia lực lượng du kích của buôn. Công việc của chúng tôi là dẫn đường cho bộ đội, canh gác và bảo vệ những kho lương thực giấu trong rừng sâu. Rừng Tây Nguyên rộng lớn, cây cao che kín bầu trời. Ban ngày, chúng tôi ẩn mình dưới tán lá, ban đêm mới di chuyển. Nhưng nguy hiểm luôn rình rập. Máy bay địch thường xuyên quần thảo, rải bom xuống những khu rừng nghi có lực lượng ta. Một đêm, làng tôi nhận nhiệm vụ dẫn một đơn vị bộ đội vượt qua khu rừng giáp ranh. Tôi cùng già làng K’Rông đi trước, men theo con suối nhỏ để tránh bị phát hiện. Giữa đường, bất ngờ pháo sáng bùng lên. Tiếng trực thăng dội xuống như xé toạc không gian. Chúng tôi buộc phải tản ra. Tôi nghe tiếng súng nổ, tiếng người gọi nhau giữa bóng tối. Trong lúc hỗn loạn, tôi gặp lại em gái mình – Y H’Linh – đang bị thương ở chân. Em theo đoàn dân công mà tôi không hề hay biết. Tôi cõng em chạy sâu vào rừng, tìm một hốc đá để trú ẩn. “Anh đừng bỏ mọi người…” – em nói, giọng run run. Tôi nhìn ra phía rừng, nơi ánh lửa đang bùng lên. Tôi biết mình không thể rời vị trí quá lâu. Tôi đặt em ở lại với ít nước và dặn:
“Chờ anh, anh sẽ quay lại.” Rồi tôi quay trở ra, tiếp tục dẫn đường cho bộ đội. Đêm ấy, chúng tôi đã đưa được đơn vị qua khu vực nguy hiểm. Nhưng khi tôi quay lại tìm em, rừng đã yên lặng… chỉ còn mùi khói và những thân cây cháy dở. Tôi không bao giờ quên được đêm đó. Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, buôn làng lại vang lên tiếng cồng chiêng trong những mùa lễ hội. Nhưng mỗi lần nghe tiếng cồng, tôi lại nhớ đến em, đến những người đã nằm lại giữa rừng sâu. Rừng Tây Nguyên hôm nay xanh hơn, yên bình hơn. Nhưng trong lòng tôi, ngọn lửa năm xưa vẫn cháy – như tiếng cồng ngân vang giữa đại ngàn, kể mãi câu chuyện về một thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn