Tiếng Cồng Trong Mưa Bom
Câu chuyện kể về một người dân quân Tây Nguyên dùng tiếng cồng làm tín hiệu cảnh báo, góp phần bảo vệ buôn làng và bộ đội trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Tôi là Y Blin Niê, sinh năm 1951, người Êđê ở một buôn nhỏ thuộc Đắk Lắk. Từ nhỏ, tôi đã quen với tiếng cồng chiêng – âm thanh của lễ hội, của niềm vui. Nhưng trong chiến tranh, tiếng cồng ấy lại mang một ý nghĩa khác.
Năm tôi hai mươi tuổi, chiến tranh lan đến buôn làng. Bộ đội về đóng gần đó, còn chúng tôi – những thanh niên trong buôn – trở thành dân quân, giúp canh gác và báo tin.
Buôn tôi nằm gần một tuyến đường quan trọng. Địch thường xuyên cho máy bay đến trinh sát và ném bom. Không có điện, không có máy móc, chúng tôi chỉ có đôi mắt và… tiếng cồng.
Già làng nói với tôi:
“Khi thấy máy bay, phải đánh cồng báo hiệu. Cồng là tiếng nói của buôn làng.”
Từ đó, tôi nhận nhiệm vụ canh gác trên một đồi cao. Ban ngày nắng cháy, ban đêm lạnh buốt, nhưng tôi không rời vị trí.
Một buổi chiều, trời đang yên thì tôi nghe thấy tiếng máy bay từ xa. Nhìn lên, tôi thấy những chấm đen đang lớn dần.
Không chần chừ, tôi cầm dùi, đánh mạnh vào chiếc cồng:
“Boong… boong… boong…”
Âm thanh vang xa khắp núi rừng.
Dưới buôn, mọi người nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp. Bộ đội cũng kịp thời di chuyển lực lượng.
Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu rơi.
Đất rung chuyển, cây rừng gãy đổ. Nhưng nhờ tín hiệu kịp thời, không ai trong buôn bị thương.
Sau trận bom, già làng đến nắm tay tôi:
“Tiếng cồng hôm nay… đã cứu cả buôn.”
Tôi nhìn chiếc cồng, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Từ một nhạc cụ của lễ hội, nó đã trở thành vũ khí bảo vệ sự sống.
Chiến tranh qua đi, buôn làng yên bình trở lại. Tiếng cồng lại vang lên trong những ngày hội, nhưng mỗi khi nghe, tôi vẫn nhớ về những ngày mưa bom năm ấy.
Với tôi, tiếng cồng không chỉ là âm thanh…
mà là ký ức của một thời hoa lửa,
khi cả buôn làng cùng đứng lên để giữ lấy sự sống và quê hương.



