Tiếng cuốc bổ đất mở đường và câu hò dặm khoan vang giữa trọng điểm lửa
Câu chuyện về tinh thần lao động thần tốc, ý chí sắt đá của lực lượng công binh và thanh niên xung phong trên tuyến lửa.
Nói đến những năm tháng hào hùng của dân tộc, không thể không nhắc đến lực lượng công binh và thanh niên xung phong – những người ngày đêm bám trụ các trọng điểm bom đạn để "mở đường mà đi, đánh địch mà tiến".
Bác Hoàng Văn Hùng (cựu chiến binh Binh đoàn Công binh Trường Sơn, nay là thương binh hạng 3/4) bồi hồi nhớ lại những năm tháng ác liệt tại tọa độ lửa ngã ba Đồng Lộc và các tuyến đường chiến lược:
Tiếng hò át tiếng bom: Cứ mỗi đợt máy bay địch vừa dứt tiếng bom rải thảm, đất đá còn khét lẹt mùi thuốc súng, chưa kịp nguội hẳn thì tiếng cuốc, tiếng xẻng và cả những câu hò dặm khoan, hò ví giặm lại cất lên đầy kiêu hãnh. Bác Hùng kể, anh chị em thanh niên xung phong và bộ đội công binh làm việc không kể ngày đêm, lấy thân mình làm thước đo đường, chuyền tay từng hòn đá, vạt đất để san lấp hố bom, thông tuyến cho những chuyến xe chở đạn ra mặt trận.
Có những đồng chí vừa quăng cuốc xuống lấp hố bom thì ngất lịm vì đói lả và khói bụi, nhưng tỉnh lại lại tiếp tục cầm cuốc thi đua. Bác Hùng mang trên người vết sẹo lớn do mảnh bom phạt ngang vai trong một lần san đường như thế. Bác xúc động chia sẻ: "Lúc ấy, cái chết chỉ cách trong gang tấc, nhưng ý chí 'xe chưa qua, nhà chưa tiếc' đã biến anh em thành những tượng đài sống, quyết không để mạch máu giao thông bị cắt đứt dù chỉ một phút giây".



