Tiếng cuốc giữa đại ngàn
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở huyện Sìn Hồ, cô gái người Dao mới mười chín tuổi đã xung phong tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Những ngày đầu, cô cùng đồng đội băng rừng, vượt suối mở đường phục vụ vận chuyển lương thực và vũ khí.
Mỗi khi máy bay địch ngừng ném bom, cả đơn vị lại nhanh chóng lao ra sửa đường. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm liềm nay chai sần vì cuốc đá. Có những đêm mưa rét, mọi người làm việc đến sáng để kịp cho đoàn xe vượt núi.
Một lần, đất đá sạt lở bất ngờ làm nhiều người bị thương. Dù chính mình cũng bị xây xát, cô vẫn cùng đồng đội cứu những người mắc kẹt. Hình ảnh cô gái nhỏ bé cõng đồng đội băng qua con suối xiết khiến ai cũng xúc động.
Sau chiến tranh, cô trở về bản làng, lập gia đình và tiếp tục lao động sản xuất. Đến nay, mái tóc đã bạc nhưng mỗi khi gặp thanh niên, bà vẫn kể về những năm tháng tuổi trẻ đầy gian khó. Bà luôn nhắn nhủ rằng: "Đất nước hôm nay được xây bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người trẻ."


