TIẾNG CUỐC GIỮA ĐÊM
Những đội dân công hỏa tuyến đã ngày đêm sửa đường, tải đạn và vận chuyển lương thực phục vụ chiến trường trong điều kiện vô cùng gian khổ.
“Đêm nào chúng tôi cũng cầm cuốc xẻng ra đường sau khi máy bay Mỹ vừa đánh xong.
Đường bị bom cày nát thành những hố sâu khổng lồ.
Nếu không sửa kịp thì sáng hôm sau xe vận tải không thể vào Nam.
Chị Liên – đội trưởng dân công – là người làm việc khỏe nhất đội.
Bom vừa dứt chị đã hô mọi người lao ra san lấp mặt đường.
Có hôm mưa lạnh cắt da mà ai cũng lội bùn đến tận đầu gối.
Tay phồng rộp vì cuốc đá nhưng không ai dám nghỉ.
Chị Liên thường động viên:
‘Đường thông thì chiến trường mới sống.’
Một lần máy bay quay lại ném bom bất ngờ khi cả đội đang làm việc.
Mọi người chạy xuống hầm nhưng chị Liên vẫn quay lại kéo một em nhỏ bị kẹt bên hố bom.
Quả bom nổ rất gần làm đất đá phủ kín cả đoạn đường.
Sau trận ấy chị bị thương nặng nhưng điều đầu tiên chị hỏi khi tỉnh dậy là:
‘Đường sửa xong chưa?’
Cho đến hôm nay, tôi vẫn nhớ tiếng cuốc chan chát vang lên giữa đêm tối năm ấy.”



