Tiếng cuốc vỡ đất trên dốc núi Làng Giang
dù tên có đổi thay
Trở về với cuộc sống đời thường cùng tấm chứng nhận Thương binh, ông Minh không chịu ngồi yên. Khi quê nhà Nậm Lìn chia tách và lấy tên là thôn Làng Giang, người lính năm xưa vẫn cầm cuốc, cầm dao lên rẫy. Dù vết thương cũ thỉnh thoảng lại nhói đau mỗi khi trái gió trở trời, ông vẫn kiên trì khai hoang từng hố đất, trồng từng gốc chè, cấy từng thửa ruộng bậc thang. Tinh thần "thương binh tàn nhưng không phế" của ông đã trở thành tấm gương sáng cho cả vùng quê Thông Nguyên.



