Cựu chiến binh

Tiếng cười giữa trưa

Lào Cai09/05/2026Vùi Văn tiến3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trưa hôm đó nắng gắt. Sau nhiều ngày mưa, ánh mặt trời bỗng trở nên chói chang đến lạ. Chúng tôi tranh thủ giờ nghỉ ngắn, ngồi tựa lưng vào vách đất, nhai lương khô khô khốc.

Trong tiểu đội có anh Phong – người hay pha trò nhất. Anh có tài bắt chước giọng nói của đủ mọi vùng miền, và mỗi khi không khí quá căng thẳng, anh lại nghĩ ra điều gì đó khiến mọi người bật cười.

Hôm đó, thấy ai cũng im lặng, anh bỗng đứng dậy, chống nạnh, giả giọng một bà bán hàng ngoài chợ:

“Ai mua rau không? Rau rừng tươi đây!”

Chúng tôi phì cười. Một người tiếp lời:
“Có bán chịu không?”

Anh Phong lập tức đổi giọng:
“Bán chịu thì ghi sổ, khi nào hòa bình trả!”

Cả tiểu đội bật cười thành tiếng. Tiếng cười vang lên giữa sườn núi, nghe vừa lạc lõng vừa ấm áp.

Đã rất lâu rồi chúng tôi mới cười lớn như vậy.

Anh Phong tiếp tục kể chuyện, giả giọng thầy giáo, giả giọng phát thanh viên, thậm chí bắt chước cả giọng chỉ huy. Ai cũng ôm bụng cười đến chảy nước mắt.

Một lúc sau, anh ngồi xuống, thở hổn hển:
“Cười đi cho đỡ sợ.”

Câu nói khiến mọi người im lặng vài giây.

Chiều hôm đó, đơn vị nhận lệnh di chuyển. Trận đánh diễn ra nhanh và dữ dội. Khi mọi thứ lắng xuống, chúng tôi gọi tên anh Phong nhưng không nghe trả lời.

Tối hôm đó, cả tiểu đội ngồi im lặng rất lâu.

Không ai kể chuyện. Không ai giả giọng. Không ai cười.

Nhưng mỗi khi nhớ lại buổi trưa hôm ấy, tôi vẫn nghe thấy tiếng cười vang lên giữa nắng gắt.

Một tiếng cười đủ lớn để kéo chúng tôi qua thêm một ngày chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn