Bài viết

tiếng cười sinh viên bên dòng Thạch Hãn

tiếng cười sinh viên bên dòng Thạch Hãn

Lào Cai19/05/2026Bùi Thanh Thảo (xã Lâm Giang)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

tiếng cười sinh viên bên dòng Thạch Hãn

Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Văn Hùng (Cựu chiến binh Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B)Mùa hè năm 1972, tôi xếp bút nghiên khi đang là sinh viên năm thứ hai khoa Văn, trường Đại học Tổng hợp Hà Nội để lên đường nhập ngũ. Đội hình ngày ấy toàn những chàng trai mười chín, đôi mươi, ba lô còn thơm mùi mực và sực nức mùi xà phòng bánh. Chúng tôi hành quân vào Quảng Trị, đích đến là bờ sông Thạch Hãn – nơi mà sau này người ta gọi là dòng sông máu. Đêm đầu tiên áp sát thành cổ, bom tọa độ từ hạm đội Mỹ bắn vào liên hồi, đất trời chao đảo như một chiếc võng bị đứt dây. Tôi nằm dưới công sự, tim đập thình thịch, tay ôm chặt khẩu AK mà lòng không khỏi hoang mang.Chính lúc ấy, từ căn hầm bên cạnh, tiếng anh Lâm “béo” – sinh viên khoa Toán – cất lên vang vọng. Anh ấy không khóc, cũng không gọi mẹ như tôi nghĩ, mà lại đang đố vui về định lý toán học. Anh bảo: "Này các cậu, đạn pháo bắn theo hình parabol, nếu tính đúng vận tốc và góc lệch, tớ cá là quả vừa rồi trượt hướng Tây năm mươi mét!". Giữa cái chết cận kề, tiếng cười của những cậu học trò Hà Nội bỗng rộ lên, át cả tiếng bom nổ chát chúa. Tiếng cười ấy kỳ lạ lắm, nó đánh tan cái sợ hãi vô hình, biến những thư sinh trói gà không chặt thành những chiến sĩ kiên cường.Đêm hôm sau, chúng tôi lệnh vượt sông. Nước sông Thạch Hãn lạnh ngắt, đặc quánh mùi thuốc súng và bùn non. Mỗi người mang trên vai hơn ba mươi cân vũ khí, bám vào chiếc phao bơi tự chế bằng ni-lông bọc quần áo. Bom thả cầm canh, mặt nước dựng lên những cột sóng khổng lồ, cuốn phăng nhiều đồng đội vào lòng sông lạnh. Tôi và Lâm bám chung một khúc gỗ mục. Lâm vừa bơi vừa nói thầm: "Hùng ơi, nếu tớ không về, cậu nhớ chép lại bài thơ tớ viết tặng Hương ở ngăn bàn ký túc xá nhé". Đó là lời trăng trối duy nhất của Lâm. Một mảnh pháo găm thẳng vào ngực anh ngay khi chúng tôi chỉ còn cách bờ mười mét. Tôi đẩy xác bạn vào bờ cát, nước mắt hòa lẫn nước sông mặn chát. Suốt 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ, tiếng cười toán học của Lâm luôn là điểm tựa tinh thần để tôi sống sót qua những trận mưa bom dữ dội nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
tiếng cười sinh viên bên dòng Thạch Hãn | Câu chuyện thời hoa lửa