Tiếng cười trong hầm chữ A
Giữa những ngày chiến đấu căng thẳng ở Tây Nguyên, một trận cười bất ngờ trong hầm chữ A đã trở thành ký ức không thể quên của người lính. Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Phước là lát cắt giản dị về tinh thần lạc quan, tình đồng đội và sức mạnh tinh thần trong thời hoa lửa.
Năm 1974, ông Nguyễn Văn Phước cùng đơn vị đóng quân trong một khu rừng rậm thuộc Tây Nguyên. Ban ngày ẩn nấp, ban đêm cơ động, luôn trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu. Áp lực chiến trường, sốt rét rừng và thiếu thốn khiến ai cũng mệt mỏi.
Trong tiểu đội có chiến sĩ trẻ Lê Văn Dũng, quê ở Nghệ An, nổi tiếng là người ít nói nhưng lại rất “duyên” trong những lúc căng thẳng. Anh luôn tìm cách làm mọi người bớt căng thẳng bằng những câu nói rất mộc mạc.
Một đêm mưa rừng kéo dài, cả tiểu đội phải trú trong hầm chữ A chật hẹp. Nước mưa rỉ xuống, đất ẩm, không ai ngủ được. Không khí căng thẳng đến mức chỉ nghe thấy tiếng mưa và tiếng thở.
Bất ngờ, Dũng thì thầm:
– Nếu mai hòa bình, chắc tôi xin làm… người giữ hầm chữ A cho yên tĩnh.
Câu nói tưởng chừng rất ngây ngô ấy khiến cả hầm bật cười. Tiếng cười ban đầu nhỏ, rồi lan ra, rồi trở thành một trận cười thật sự giữa đêm rừng lạnh lẽo.
Ông Nguyễn Văn Phước nhớ lại:
“Chúng tôi cười không phải vì câu nói hài hước, mà vì trong khoảnh khắc ấy, ai cũng thấy mình vẫn còn sống, vẫn còn niềm tin vào ngày mai.”
Sau trận cười ấy, cả tiểu đội như nhẹ đi rất nhiều. Những giờ tiếp theo, họ thay phiên nhau gác, sửa lại công sự, chuẩn bị cho nhiệm vụ mới với tinh thần vững vàng hơn.
Không lâu sau, Lê Văn Dũng hy sinh trong một trận đánh bảo vệ điểm cao. Tin ấy đến khiến cả đơn vị lặng đi rất lâu.
Sau ngày thống nhất, ông Phước nhiều lần trở lại chiến trường cũ. Mỗi khi nhớ về đồng đội, ông lại nhớ đến tiếng cười trong hầm chữ A năm ấy – tiếng cười giản dị nhưng đầy sức sống.
Ông nói:
“Chiến tranh lấy đi nhiều thứ, nhưng không thể lấy đi tiếng cười của chúng tôi. Nó là thứ giúp chúng tôi đi qua những năm tháng khắc nghiệt nhất của thời hoa lửa.”



