TIẾNG CƯỜI TRONG HẦM PHÁO LÒNG ĐẤT
TIẾNG CƯỜI TRONG HẦM PHÁO LÒNG ĐẤT
Dưới hầm pháo của mặt trận Đường 9 - Nam Lào, cái nóng và mùi thuốc súng nhiều lúc khiến không khí ngột ngạt. Thế nhưng, căn hầm của tiểu đội pháo binh số 3 lúc nào cũng rộn rã tiếng cười của những chàng trai trẻ. Họ đều là những cô cậu học trò, sinh viên vừa rời ghế nhà trường để khoác lên mình màu áo lính kiên trung. Người cầm lái khẩu pháo là chính trị viên tên Tâm, một chàng trai Hà Nội có tài thổi sáo rất hay và ấm áp. Sau mỗi loạt đạn trút về phía đồn địch, anh lại rút chiếc sáo trúc ra, thổi những bài ca ca ngợi quê hương. Tiếng sáo réo rắt bay qua những khoảng hở của bao cát, xua tan đi cái mệt mỏi và căng thẳng của trận địa. Giữa hai trận đánh, họ lại cùng nhau chia nhau mẩu lương khô bẻ nửa, ngụm nước suối chia đều cho đỡ khát. Họ tếu táo kể cho nhau nghe về những ước mơ sau ngày chiến thắng, về giảng đường đại học đang chờ đón. Tiếng cười lạc quan của họ vang lên át cả tiếng động cơ máy bay địch đang gầm rú điên cuồng tìm mục tiêu. Dù biết ngày mai có thể có người sẽ nằm lại, nhưng ánh mắt họ chưa bao giờ tắt đi niềm tin chiến thắng. Tinh thần thép và sự lạc quan yêu đời ấy chính là vũ khí mạnh nhất giúp họ vượt qua mọi gian khổ tột cùng. Những nụ cười thời hoa lửa năm ấy đã viết nên một trang sử vô cùng đẹp đẽ, kiêu hùng của dân tộc Việt.



