Tiếng đàn bầu ở hầm A1
Đồi A1, Điện Biên Phủ, tháng 5 năm 1954. Sau những trận đánh giằng co nghẹt thở từng mét đất, đêm xuống, hầm trú ẩn đặc quánh mùi thuốc súng và máu. Anh chiến sĩ tên Sơn rút từ trong gùi ra một chiếc đàn bầu tự chế từ ống nứa và sợi dây cáp thông tin hỏng.
Đồi A1, Điện Biên Phủ, tháng 5 năm 1954. Sau những trận đánh giằng co nghẹt thở từng mét đất, đêm xuống, hầm trú ẩn đặc quánh mùi thuốc súng và máu. Anh chiến sĩ tên Sơn rút từ trong gùi ra một chiếc đàn bầu tự chế từ ống nứa và sợi dây cáp thông tin hỏng.
Giữa không gian chao đảo vì tiếng pháo sáng, âm thanh trong trẻo, tha thiết của tiếng đàn vang lên. Giai điệu quê hương ngân nga khiến những người lính gan góc nhất cũng phải rơm rớm nước mắt. Chiếc đàn ấy không chỉ xua tan đi nỗi sợ hãi và cái lạnh của bùn lầy, mà còn tiếp thêm sức mạnh phi thường để sáng hôm sau, toàn đội ngũ nhất loạt xông lên, cắm cờ chiến thắng trên nóc hầm De Castries.



