Tiếng đàn bên chân đại bác
Tại mặt trận Điện Biên Phủ năm 1954, chiến sĩ văn công Nguyễn Văn Lượng cùng đồng đội mang theo cây đàn mandolin đi khắp các đường hào ngập bùn lầy để hát cho chiến sĩ nghe. Giữa tiếng pháo gầm vang và mùi thuốc súng nồng nặc, anh Lượng thường ngồi ngay bên chân khẩu đại bác 105mm để gảy những giai điệu quê hương. Có những lần đạn pháo địch cày xới ngay trên mái hầm, đất đá rơi phủ đầy vai áo, nhưng tiếng đàn của anh chưa bao giờ ngừng nghỉ. Những giai điệu dân ca ngọt ngào, ấm áp ấy đã giúp các pháo thủ xua tan đi cái lạnh thấu xương và sự mệt mỏi sau hàng tuần thức trắng. Nhiều người lính trước khi bước vào trận đánh sinh tử chỉ xin anh đàn lại một bài hát về quê nhà để thêm vững tin. Cây đàn nhỏ bé ấy đã trở thành "vũ khí tinh thần" vô giá, tiếp thêm sức mạnh cho hàng ngàn chiến sĩ vươn lên hoàn thành nhiệm vụ. Anh Lượng đã ngã xuống ngay trước giờ chiến thắng, nhưng tiếng đàn của anh vẫn mãi vang vọng giữa thung lũng Mường Thanh.



