Bài viết

Tiếng đàn bên mâm pháo

Tiếng đàn bên mâm pháo

Tây Ninh17/07/2026Đoàn xã Mỹ Lộc (xã Mỹ Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngã ba Đồng Lộc, “tọa độ chết” nơi mỗi mét đất phải hứng chịu hàng chục quả bom mỗi ngày. Thế nhưng, cứ sau mỗi trận oanh tạc, khi khói bom còn chưa kịp tan, người ta lại nghe thấy tiếng cười trong trẻo của mười cô gái thanh niên xung phong tiểu đội 4.

Đêm đó, trăng tháng bảy sáng vằng vặc trên bầu trời rách nát vì mảnh bom. Cúc, cô tiểu đội trưởng, lôi từ trong ba lô ra một cây đàn guitar cũ kỹ, cần đàn đã nứt được buộc chặt bằng dây chun. Cô bắt đầu gảy. Tiếng đàn vang lên giữa đại ngàn Trường Sơn đổ nát, ban đầu rụt rè, sau mạnh mẽ, át cả tiếng gầm rú xa xăm của máy bay phản lực Mỹ.

"Đời thanh niên sôi nổi, bước chân ta đi trên đường rừng..."

Mười cô gái quây quần bên nhau, gương mặt lấm lem bùn đất và bồ hóng nhưng đôi mắt lấp lánh niềm tin. Họ hát về quê hương, về những cánh đồng lúa chín, về người mẹ đang đợi cửa và cả về người yêu nơi tiền tuyến. Tiếng hát của họ như liều thuốc diệu kỳ, xoa dịu những vết thương, xua đi cái lạnh lẽo của tử thần đang rình rập.

Ngày hôm sau, một trận bom tọa độ đã cướp đi cả mười đóa hoa ấy. Nhưng tiếng đàn và tiếng hát đêm ấy vẫn mãi ngân vang trong gió ngàn Trường Sơn, như minh chứng cho một sức sống mãnh liệt không gì hủy diệt nổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn