Tiếng đàn bên sông
Tiếng đàn bên sông
Con sông nhỏ chảy qua làng năm ấy không còn hiền như trước. Nước vẫn trôi, nhưng hai bên bờ là những hố bom loang lổ.
Tuấn 15 tuổi, gầy gò, ít nói. Cậu có một cây đàn cũ — thứ duy nhất còn lại sau khi nhà bị bom làm sập một nửa. Cha cậu đã đi từ rất lâu, mẹ thì ngày nào cũng ra trạm xá phụ giúp.
Mỗi chiều, khi công việc xong, Tuấn lại ra bờ sông, ngồi trên tảng đá quen thuộc, gảy đàn.
Âm thanh không quá hay, thậm chí có lúc lạc nhịp. Nhưng giữa những ngày đầy tiếng ồn của chiến tranh, tiếng đàn ấy lại khiến người ta thấy nhẹ đi một chút.
⸻
Có một cô bé hay đứng nghe Tuấn chơi đàn.
Tên là An, nhỏ hơn Tuấn hai tuổi. Nhà cô ở phía bên kia sông. Mỗi lần nghe đàn, An lại ngồi xuống, ôm đầu gối, im lặng rất lâu.
“Anh học ở đâu vậy?” cô hỏi một lần.
Tuấn lắc đầu:
“Anh tự mày mò thôi.”
“Anh chơi cho ai nghe?”
Tuấn nhìn ra mặt sông:
“Cho… những người không còn ở đây nữa.”
An không hỏi thêm.
⸻
Từ đó, chiều nào An cũng đến.
Có hôm trời mưa lất phất, có hôm còi báo động vang lên từ xa, nhưng khi yên lại, cô vẫn ra bờ sông. Tuấn cũng vậy.
Hai người không nói nhiều. Chỉ có tiếng đàn, và tiếng nước chảy.
⸻
Một ngày, An không đến.
Tuấn vẫn ngồi đó, gảy đàn như thường lệ. Nhưng cậu cứ ngẩng lên nhìn con đường đất, nơi An hay xuất hiện.
Hôm sau, rồi hôm sau nữa… vẫn không thấy.
Tuấn hỏi mấy người trong làng, mới biết gia đình An đã chuyển đi nơi khác sau một trận bom lớn gần nhà.
Không ai biết họ đi đâu.
⸻
Chiều hôm đó, Tuấn mang đàn ra sông sớm hơn.
Cậu ngồi xuống, nhưng không gảy ngay. Tay cậu đặt trên dây đàn, run nhẹ.
Rồi tiếng đàn vang lên.
Không còn là những giai điệu rời rạc như trước. Lần này, chậm hơn, buồn hơn. Như thể mỗi nốt nhạc đều mang theo một điều gì đó chưa kịp nói.
Không có ai ngồi nghe.
Chỉ có gió, và dòng sông.
⸻
Nhiều năm sau, chiến tranh qua đi.
Con sông lại hiền, nước trong hơn. Người ta bắt đầu quay lại, dựng lại nhà cửa.
Tuấn giờ đã lớn. Cây đàn cũ được sửa lại, nhưng vẫn giữ nguyên những vết xước ngày xưa.
Có lần, một người phụ nữ trẻ dừng lại khi nghe tiếng đàn bên sông.
Cô đứng rất lâu, rồi hỏi:
“Anh vẫn chơi bản nhạc này à?”
Tuấn ngẩng lên.
Gương mặt ấy… có gì đó rất quen.
“Em… từng nghe anh chơi rồi, đúng không?” Tuấn hỏi.
Người phụ nữ khẽ cười, nhưng mắt lại đỏ:
“Ngày nào cũng nghe.”
Cả hai im lặng.
Gió thổi qua, mang theo mùi nước sông và ký ức cũ.
⸻
Tuấn đặt tay lên dây đàn.
“Anh vẫn chơi… vì nghĩ có người sẽ quay lại nghe.”
Người phụ nữ khẽ gật đầu:
“Em cũng quay lại… vì nghĩ tiếng đàn đó vẫn còn.”
⸻
Có những thứ tưởng như đã mất giữa chiến tranh — một âm thanh, một kỷ niệm, một con người — nhưng vẫn âm thầm tồn tại.
Như tiếng đàn bên sông năm ấy.
Mỏng manh, nhưng không biến mất.
Một “bông hoa lửa” nở lên từ những ngày tối nhất — không rực rỡ, nhưng đủ để người ta nhận ra:
mình vẫn còn nhớ, và vẫn còn chờ.



