Tiếng đàn bên vách đá Thanh niên xung phong- Phan Thị Thùy Trâm DD11D
Tiếng đàn bên vách đá Thanh niên xung phong
Nếu trên chiến trường là tiếng súng, thì trên những cung đường Trường
Sơn huyền thoại là tiếng cuốc rộn ràng và tiếng hát át tiếng bom của
những cô gái thanh niên xung phong. Câu chuyện về "Ngã ba Đồng Lộc"
hay "Hang Tám Cô" chính là những nốt nhạc cao vút trong bài ca thời hoa
lửa.
Giữa đại ngàn đầy rẫy hố bom, những cô gái mỏng manh nhưng kiên
cường đã sống và chiến đấu với tinh thần "máu có thể đổ, nhưng đường
không thể tắc". Có những buổi chiều sau giờ phá bom nổ chậm, các chị lại
ngồi túm tụm bên nhau, dùng vỏ bom làm lược chải tóc, dùng lá rừng làm
duyên. Trong túi áo của họ, đôi khi là một cuốn sổ tay chép đầy những bài
thơ tình, hay một cây đàn guitar cũ kỹ bị mẻ thùng vì mảnh pháo.
Khi tiếng đàn vang lên bên vách đá, dường như mọi mệt mỏi và hiểm nguy
đều tan biến. Họ cười đùa, trêu chọc nhau về những dự định sau hòa bình:
người muốn đi học sư phạm, người muốn về quê cày ruộng cùng mẹ.
Những ước mơ giản dị ấy chính là động lực để họ bám trụ lại nơi "túi
bom" ác liệt nhất. "Thời hoa lửa" của những cô gái ấy là sự giao thoa giữa
vẻ đẹp nữ tính dịu dàng và ý chí thép của người chiến sĩ. Họ đã sống
những năm tháng rực rỡ nhất, thanh xuân nhất, để lại cho đời sau một
khoảng trời tự do và xanh ngát.


