Tiếng đàn của người nghệ sĩ mù:
Giữa lòng Sài Gòn những năm đầu thập niên 70, có một người nghệ sĩ mù thường xuyên ngồi đàn hát bên lề đường. Tiếng đàn của ông không chỉ để mưu sinh mà còn là ám hiệu bí mật cho các chiến sĩ biệt động. Mỗi giai điệu, mỗi bài dân ca ông chọn đều mang một thông điệp riêng về tình hình canh gác của cảnh sát địch. Khách qua đường chỉ thấy một tâm hồn nghệ sĩ phiêu lãng, nhưng thực tế, ông là một "trạm phát tin" sống động, dùng âm nhạc để che chở cho những bước chân cách mạng. Khi tiếng súng giải ph
Giữa lòng Sài Gòn những năm đầu thập niên 70, có một người nghệ sĩ mù thường xuyên ngồi đàn hát bên lề đường. Tiếng đàn của ông không chỉ để mưu sinh mà còn là ám hiệu bí mật cho các chiến sĩ biệt động. Mỗi giai điệu, mỗi bài dân ca ông chọn đều mang một thông điệp riêng về tình hình canh gác của cảnh sát địch. Khách qua đường chỉ thấy một tâm hồn nghệ sĩ phiêu lãng, nhưng thực tế, ông là một "trạm phát tin" sống động, dùng âm nhạc để che chở cho những bước chân cách mạng. Khi tiếng súng giải phóng vang lên, ông mới lặng lẽ cất cây đàn, mỉm cười đón nhận ánh sáng của tự do dù đôi mắt vẫn mãi chìm trong bóng tối.


