TIẾNG ĐÀN GHI-TA TRONG HẦM NHỎ
TIẾNG ĐÀN GHI-TA TRONG HẦM NHỎ
Trong đơn vị, anh Phúc là người duy nhất biết chơi ghi-ta.
Chiếc đàn cũ được làm từ gỗ mỏng, dây đàn nhiều lần phải thay bằng dây điện thoại cũ.
Những đêm yên tiếng bom, anh thường ngồi trong căn hầm nhỏ gảy vài bài hát quê hương thật khẽ.
Tiếng đàn vang lên giữa rừng sâu khiến ai cũng thấy lòng nhẹ đi phần nào.
Có chiến sĩ trẻ vừa nghe vừa nhớ nhà đến đỏ hoe mắt.
Anh Phúc nhìn đồng đội rồi cười: “Mai hòa bình về hát to hơn.”
Tiếng cười bật lên giữa căn hầm tối om nhưng đầy tình đồng đội.
Một buổi gần sáng, đơn vị bị phục kích khi đang vượt qua khu rừng thấp.
Anh Phúc lao ra cứu một thương binh mắc lại giữa bãi đất đầy khói bom.
Nhiều năm sau, tiếng đàn ghi-ta trong hầm nhỏ vẫn còn vang mãi trong ký ức thời hoa lửa.



