Bài viết

Tiếng đàn giữa chiến hào

Lào Cai03/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng đàn giữa chiến hào

Cựu chiến binh Lê Văn Sơn từng chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị năm 1972. Ông bảo rằng giữa những ngày bom đạn ác liệt nhất, điều khiến ông nhớ mãi không phải tiếng súng mà là tiếng đàn ghi-ta của một người đồng đội.

Người chiến sĩ ấy tên là Phúc, quê ở Nghệ An. Trước khi nhập ngũ, anh là đoàn viên văn nghệ của địa phương. Khi vào chiến trường, anh mang theo một cây đàn ghi-ta đã cũ.

Những đêm yên tiếng súng, Phúc thường ngồi trong hầm trú ẩn gảy đàn cho đồng đội nghe. Tiếng đàn vang lên giữa núi rừng, khi tha thiết nhớ quê hương, khi rộn ràng niềm tin chiến thắng.

Ông Sơn kể rằng có những trận đánh kéo dài nhiều ngày khiến ai cũng căng thẳng và mệt mỏi. Mỗi lần như vậy, Phúc lại ôm đàn hát những bài ca cách mạng. Chỉ vài phút thôi nhưng tinh thần của cả đơn vị như được tiếp thêm sức mạnh.

Một lần, đơn vị vừa chiến đấu xong, thương vong khá nhiều. Không khí trong hầm nặng nề. Phúc lặng lẽ cầm đàn và hát bài ca về quê hương đất nước. Nhiều người ngồi nghe mà nước mắt lăn dài.

Ít lâu sau, trong một trận chiến ác liệt, Phúc bị thương nặng. Trước khi được chuyển về tuyến sau, anh gửi lại cây đàn cho đơn vị và nói: “Nếu tôi không trở lại, hãy giữ cây đàn này như một người bạn.”

May mắn thay, Phúc được cứu sống. Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương làm giáo viên âm nhạc.

Năm 1985, các đồng đội cũ gặp lại nhau. Người đầu tiên bước lên sân khấu hôm ấy chính là Phúc với cây đàn năm xưa. Khi tiếng đàn cất lên, cả hội trường đứng dậy vỗ tay không ngớt.

Ông Sơn xúc động nhớ lại: “Giữa chiến tranh, cây đàn ấy đã giúp chúng tôi giữ được niềm tin, lòng yêu đời và khát vọng hòa bình. Đó là âm thanh đẹp nhất mà tôi từng nghe trong những năm tháng hoa lửa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn