Bài viết

Tiếng đàn giữa đêm bệnh viện

Tây Ninh10/05/2026Nguyễn Văn Tài (Đường Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1972, trong một bệnh viện dã chiến giữa rừng thuộc tuyến đường Trường Sơn, các bác sĩ và y tá làm việc gần như suốt ngày đêm. Bom đạn của Chiến tranh Việt Nam khiến thương binh được chuyển về liên tục.

Trong bệnh viện có một y tá tên Thu. Mỗi tối, sau khi thay băng cho thương binh xong, cô thường mang theo một cây đàn mandolin cũ đã tróc sơn để chơi vài bản nhạc quê hương.

Âm thanh rất nhỏ, nhưng trong khu rừng tối om ấy, nó khiến nhiều người lính nhớ nhà đến nghẹn lòng.

Một hôm, bệnh viện tiếp nhận một chiến sĩ trẻ bị thương nặng ở chân. Anh gần như tuyệt vọng vì nghĩ mình sẽ không bao giờ đi lại bình thường được nữa. Suốt nhiều ngày, anh không nói chuyện với ai.

Đêm nọ, khi Thu ngồi chơi đàn ngoài hiên lán, người lính bất ngờ hỏi:

“Chị chơi bài gì vậy?”

Thu mỉm cười:

“Bài về quê hương. Để mọi người nhớ rằng còn có ngày trở về.”

Từ hôm đó, người lính bắt đầu chịu ăn uống và tập hồi phục. Mỗi tối anh đều ngồi nghe tiếng đàn vọng giữa tiếng mưa rừng và tiếng máy bay xa xa.

Vài tháng sau, đơn vị cũ đến đón anh trở lại hậu phương điều dưỡng. Trước khi đi, anh để lại cho Thu một mảnh giấy nhỏ:

“Tiếng đàn của chị đã cứu tôi trước khi thuốc men cứu được cơ thể tôi.”

Nhiều năm sau hòa bình, Thu trở thành bác sĩ. Cây đàn cũ vẫn được bà giữ lại như một kỷ vật của thời chiến. Bà từng nói rằng trong chiến tranh, đôi khi một bài hát, một lời động viên hay một chút hy vọng cũng có thể giúp con người vượt qua những ngày đen tối nhất.

Những nhân chứng của Chiến tranh Việt Nam thường nhớ không chỉ tiếng bom rơi, mà còn nhớ những điều rất nhỏ bé: tiếng đàn, lá thư, bữa cơm sẻ chia hay ánh đèn leo lét trong đêm. Chính những điều ấy giúp con người giữ được lòng tin giữa chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn