Tiếng đàn giữa đêm rừng
Giữa những ngày tháng chiến tranh gian khó, tiếng đàn mộc mạc vang lên giữa núi rừng đã trở thành nguồn động viên tinh thần quý giá cho những người lính nơi tuyến đầu.
Năm 1972, ông Bùi Văn Phúc là thành viên một đội văn công phục vụ các đơn vị đang làm nhiệm vụ tại chiến trường. Điểm biểu diễn khi là một khoảng đất trống ven rừng, khi là một mái lán dựng tạm bằng tre nứa. Không có sân khấu, không ánh đèn, cũng chẳng có loa máy đầy đủ. Nhưng nơi nào có bộ đội, nơi đó có tiếng hát. Một buổi tối cuối mùa khô, đội của ông Phúc vượt gần hai chục cây số đường rừng để đến một đơn vị đóng quân trên sườn đồi. Đến nơi thì trời đã tối. Mọi người nhóm một bếp lửa nhỏ giữa khoảng đất trống. Ông Phúc lấy cây đàn ghi-ta đã cũ ra chuẩn bị biểu diễn. Đó là cây đàn theo ông nhiều năm, mặt đàn đã có vài vết nứt nhỏ vì những lần di chuyển đường xa. Khi tiếng đàn vang lên, những người lính ngồi quây quanh bếp lửa lặng yên lắng nghe. Có người khe khẽ hát theo. Có người ngồi nhìn ngọn lửa bập bùng mà nhớ nhà. Buổi biểu diễn hôm ấy không kéo dài lâu. Trước lúc đội văn công rời đi, một chiến sĩ trẻ bước đến nói: — "Cảm ơn các anh. Lâu rồi đơn vị mới lại có một buổi tối vui như vậy." Nhiều năm sau chiến tranh, ông Phúc vẫn nhớ rõ đêm rừng ấy. Không phải vì tiếng đàn hay nhất. Mà vì ông hiểu rằng, giữa những ngày tháng khó khăn nhất, đôi khi một bài hát, một tiếng đàn cũng có thể tiếp thêm sức mạnh cho con người. Ông thường nói với con cháu: "Có những điều không thể cân đong bằng vật chất. Nhưng lại giúp người ta vững lòng đi tiếp."



