TIẾNG ĐÀN GIỮA MÙA BOM
Trong những ngày Hà Nội chìm trong khói lửa chiến tranh, tiếng đàn violon của một cậu học sinh nhỏ tuổi đã trở thành niềm động viên tinh thần cho cả khu tập thể mỗi đêm báo động. Câu chuyện là ký ức về niềm hy vọng và sự lạc quan giữa thời hoa lửa.
Năm 1972, Hà Nội bước vào những ngày chiến tranh khốc liệt nhất. Những con đường quanh Cầu Long Biên thường xuyên rung chuyển bởi tiếng bom và tiếng còi báo động.
Lê Quang Huy khi ấy mới mười lăm tuổi, sống cùng mẹ trong một khu tập thể nhỏ gần Ga Hà Nội. Cha cậu đang chiến đấu ở chiến trường miền Nam nên hai mẹ con nương tựa vào nhau.
Điều quý giá nhất của Huy là cây đàn violon cũ do cha để lại trước ngày lên đường nhập ngũ. Dù chiến tranh thiếu thốn, cậu vẫn giữ gìn cây đàn như một báu vật.
Mỗi tối, khi khu phố tắt đèn để tránh máy bay phát hiện, mọi người lại ngồi chen chúc trong hầm trú ẩn. Không khí im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng thở dài lo lắng.
Một đêm cuối tháng Chạp, còi báo động vang lên dồn dập. Từng tốp máy bay gầm rú trên bầu trời Hà Nội. Trẻ con khóc thét, người lớn ôm chặt nhau trong ánh đèn dầu leo lét.
Giữa lúc ấy, Huy lặng lẽ mở chiếc hộp gỗ cũ, lấy cây đàn violon ra.
Một bác dân phòng ngạc nhiên:
— Giờ này mà cháu còn mang đàn theo à?
Huy khẽ gật đầu:
— Cháu muốn mọi người đỡ sợ hơn.
Rồi cậu kéo lên những nốt nhạc đầu tiên của bài “Người Hà Nội”. Tiếng đàn vang nhẹ trong căn hầm chật hẹp, hòa cùng tiếng bom vọng xa ngoài phố.
Lạ kỳ thay, tiếng khóc trẻ con dần im bặt. Một vài người ngồi lặng đi. Có cụ già khẽ lau nước mắt.
Bom vẫn nổ phía bên kia thành phố, nhưng trong căn hầm nhỏ ấy, tiếng đàn như giữ lại một góc bình yên của Hà Nội.
Đêm ấy, trận bom kéo dài gần hai giờ. Khi còi báo yên vang lên, mọi người bước ra khỏi hầm thì thấy nhiều mái nhà quanh khu phố đã bị tốc mái, cây cối gãy đổ ngổn ngang.
Một người hàng xóm đặt tay lên vai Huy:
— Nhờ tiếng đàn của cháu mà chúng tôi quên sợ hãi suốt cả đêm.
Từ đó, mỗi lần còi báo động vang lên, Huy lại mang cây đàn xuống hầm trú ẩn. Có hôm cậu chơi những bài hát cách mạng, có hôm là những giai điệu dân ca mà mẹ vẫn hát lúc còn yên bình.
Nhiều năm sau chiến tranh, ông Lê Quang Huy trở thành giáo viên âm nhạc tại Hà Nội. Cây đàn violon năm xưa vẫn được ông giữ cẩn thận trong chiếc hộp gỗ cũ.
Ông thường kể với học trò:
— Bom đạn có thể phá hủy nhà cửa, nhưng không thể dập tắt niềm tin của con người. Chính âm nhạc và tình yêu Hà Nội đã giúp chúng tôi vượt qua những năm tháng ấy.
Và với những người từng sống qua mùa bom năm ấy, tiếng đàn violon trong căn hầm nhỏ vẫn là âm thanh đẹp nhất của một thời hoa lửa.



