Tiếng đàn giữa rừng
Mùa mưa năm 1974, đơn vị của anh Thức đóng quân trong một cánh rừng già trên dãy Trường Sơn. Sau những ngày hành quân liên tục và chiến đấu ác liệt, ai cũng thấm mệt. Những đêm không có tiếng bom, cả đơn vị thường quây quần bên bếp lửa nhỏ để sưởi ấm và động viên nhau.
Mùa mưa năm 1974, đơn vị của anh Thức đóng quân trong một cánh rừng già trên dãy Trường Sơn. Sau những ngày hành quân liên tục và chiến đấu ác liệt, ai cũng thấm mệt. Những đêm không có tiếng bom, cả đơn vị thường quây quần bên bếp lửa nhỏ để sưởi ấm và động viên nhau.
Trong đơn vị có Bình, một chàng trai quê xứ Huế, vốn là sinh viên Trường Âm nhạc trước khi nhập ngũ. Hành trang của anh ngoài khẩu súng còn có một cây đàn ghi-ta đã cũ. Chiếc đàn được bọc kín bằng tấm ni-lông để tránh mưa rừng.
Mỗi tối, Bình lại ôm đàn gảy vài bản nhạc quen thuộc. Tiếng đàn mộc mạc vang lên giữa núi rừng tĩnh lặng, khiến những người lính như quên đi mệt mỏi. Có người khe khẽ hát theo, có người lặng im nhớ về quê hương, nhớ mái nhà có mẹ già và người vợ trẻ đang ngày đêm mong ngóng.
Một đồng đội nói với Bình:
– Tiếng đàn của cậu làm mình thấy quê hương gần lắm.
Bình cười hiền:
– Chúng ta chiến đấu để sau này tiếng đàn chỉ còn vang lên trong hòa bình.
Ít ngày sau, trong một trận chiến ác liệt, Bình bị thương nặng. Trước khi được đưa về tuyến sau, anh nhờ đồng đội giữ lại cây đàn.
– Nếu mình không trở về, hãy mang cây đàn này về cho mẹ.
May mắn, Bình qua khỏi và tiếp tục phục vụ đến ngày đất nước thống nhất.
Năm mươi năm sau, trong buổi gặp mặt cựu chiến binh, Bình mang theo cây đàn cũ. Nước sơn đã bong tróc, nhiều chỗ được vá bằng những mảnh gỗ nhỏ, nhưng âm thanh vẫn trong trẻo như ngày nào.
Ông nhẹ nhàng gảy bản nhạc đã từng vang lên giữa rừng Trường Sơn. Cả hội trường lặng đi. Những người lính già nhắm mắt, như được trở về với tuổi hai mươi đầy gian khó nhưng chan chứa tình đồng đội.
Bình khẽ nói:
– Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tiếng đàn ấy vẫn nhắc tôi rằng, giữa bom đạn khốc liệt, con người vẫn luôn hướng về cái đẹp, về tình yêu và hòa bình. Chính những giai điệu giản dị đã tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi vượt qua những năm tháng gian khổ nhất.
Tiếng vỗ tay vang lên thật lâu. Ngoài sân, nắng chiều trải vàng trên những hàng cây. Tiếng đàn năm xưa không còn vang giữa núi rừng Trường Sơn, nhưng âm hưởng của nó vẫn sống mãi trong ký ức những người lính và trong lòng những người yêu hòa bình.
câu chuyện 19



