Bài viết

TIẾNG ĐÀN GIỮA RỪNG ĐÊM

Giữa núi rừng Trường Sơn khốc liệt, tiếng đàn mộc mạc của một người lính văn công đã tiếp thêm niềm tin cho đồng đội trước giờ ra trận.

Đắk Lắk09/05/2026Phạm Thị Hoàng Ngân (Trường Hà Huy Tập)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, đoàn văn công giải phóng hành quân dọc tuyến Đường Trường Sơn để phục vụ bộ đội. Mai Xuân Trọng là người chơi đàn ghi-ta trong đội. Cây đàn của anh được đóng từ gỗ rừng, mặt đàn đã trầy xước vì nhiều lần hành quân mưa gió. Đồng đội thường đùa: — “Cây đàn của Trọng còn đi chiến trường nhiều hơn tụi mình.” Mỗi khi đơn vị dừng chân nghỉ đêm, Trọng lại ôm đàn hát cho mọi người nghe. Có hôm đang hát phải dừng giữa chừng vì còi báo động. Có hôm cả đội vừa diễn xong thì pháo sáng đã rực trời phía xa. Nhưng dù gian khổ đến đâu, tiếng đàn vẫn chưa bao giờ im lặng. Một đêm cuối năm, đơn vị ghé nghỉ gần một cánh rừng già. Hôm sau nhiều chiến sĩ sẽ bước vào trận đánh lớn. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu có thể sẽ có người không trở về. Không khí lặng đến mức chỉ còn nghe tiếng côn trùng và tiếng gió thổi qua tán lá. Lúc ấy, Trọng lặng lẽ lấy đàn ra. Anh không hát bài hành khúc quen thuộc, mà chơi một giai điệu rất nhẹ về quê hương. Tiếng đàn vang lên giữa rừng đêm sâu thẳm. Một chiến sĩ trẻ ngồi bên bếp lửa bỗng khẽ nói: — “Nghe giống tiếng mẹ ru quá…” Rồi không biết từ lúc nào, nhiều người bắt đầu kể chuyện quê mình. Người nhớ cánh đồng lúa ở Thái Bình.
Người nhớ biển quê Quảng Bình.
Người nhớ con hẻm nhỏ ở Sài Gòn. Đêm ấy, tiếng cười hiếm hoi đã vang lên giữa chiến trường. Sáng hôm sau, trước giờ lên đường, một người lính siết vai Trọng: — “Nếu tụi tui có đi xa… nhớ giữ tiếng đàn này nghen.” Sau chiến tranh, cây đàn cũ không còn nguyên vẹn. Một góc đàn đã nứt, dây đàn cũng thay không biết bao nhiêu lần. Nhưng ông Mai Xuân Trọng vẫn giữ nó như báu vật. Ông thường nói: — “Bom đạn có thể làm rung chuyển núi rừng… nhưng âm nhạc khiến con người còn nhớ mình sống vì điều gì.” Giữa thời hoa lửa, có những tiếng đàn rất nhỏ… Nhưng đủ làm ấm cả một đêm dài chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn