Tiếng đàn giữa rừng sâu
Giữa những ngày hành quân căng thẳng, anh Phước—một chiến sĩ trẻ—luôn mang theo một cây đàn nhỏ. Đó là món quà từ gia đình trước ngày anh lên đường.
Giữa những ngày hành quân căng thẳng, anh Phước—một chiến sĩ trẻ—luôn mang theo một cây đàn nhỏ. Đó là món quà từ gia đình trước ngày anh lên đường.
Ban đầu, nhiều người cho rằng mang theo đàn là “vướng víu”. Nhưng rồi, trong những buổi nghỉ ngắn ngủi, tiếng đàn của anh vang lên giữa rừng sâu, xua tan phần nào sự mệt mỏi.
Những bài hát quê hương, những giai điệu quen thuộc khiến ai cũng lắng lại. Có người nhắm mắt, nhớ về mái nhà, nhớ người thân nơi quê xa.
Có lần, sau một trận đánh ác liệt, đơn vị chịu nhiều mất mát. Đêm đó, anh Phước lặng lẽ gảy đàn. Không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu—đó là cách để tiễn biệt đồng đội.
Tiếng đàn ấy không chỉ là âm nhạc, mà còn là sợi dây gắn kết tinh thần, giúp người lính vững vàng hơn giữa chiến tranh.



