Bài viết

Tiếng đàn giữa rừng Trường Sơn

Nghệ An06/07/2026Hoàng Thị Hà (Đoàn xã An Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tiếng đàn giữa rừng Trường Sơn

Giữa đại ngàn Trường Sơn, nơi những đoàn quân ngày đêm hành quân vượt núi, có một người lính trẻ tên Nam luôn mang theo bên mình một cây đàn ghi-ta đã cũ. Chiếc đàn được cha anh tự tay đóng trước ngày lên đường, với lời dặn giản dị:

"Con hãy mang theo. Khi nhớ nhà, hãy để tiếng đàn thay lời nhắn gửi."

Từ đó, cây đàn trở thành người bạn đồng hành của Nam trên suốt chặng đường hành quân.

Mỗi khi đơn vị dừng chân sau một ngày vượt dốc, băng rừng, Nam lại nhẹ nhàng lấy cây đàn ra. Giữa ánh lửa bập bùng của bếp Hoàng Cầm, tiếng đàn vang lên mộc mạc, hòa cùng tiếng suối và tiếng gió đại ngàn.

Có hôm, anh đàn những giai điệu về quê hương. Có hôm là những bài hát ca ngợi Tổ quốc, về người mẹ tần tảo nơi quê nhà hay về niềm tin vào ngày chiến thắng.

Đồng đội ngồi quây quần quanh anh. Người khe khẽ hát theo, người lặng im nhớ về mái nhà thân yêu, nhớ cánh đồng, con sông, nhớ tiếng cười của người thân sau bao tháng ngày xa cách.

Tiểu đội trưởng từng nói:

– Tiếng đàn của Nam không làm bom đạn ngừng rơi, nhưng nó giúp chúng ta thêm vững tin để bước tiếp.

Quả thật, giữa những ngày gian khổ, tiếng đàn đã trở thành nguồn động viên tinh thần vô giá. Nó xua tan phần nào nỗi nhớ nhà, tiếp thêm nghị lực để những người lính trẻ vượt qua mọi khó khăn.

Một đêm mưa, đơn vị bất ngờ nhận lệnh hành quân gấp. Trong lúc băng qua một trọng điểm bom đạn, Nam đã dũng cảm cùng đồng đội đưa thương binh đến nơi an toàn. Anh bị thương nặng, nhưng vẫn ôm chặt cây đàn trong lòng.

Sau trận chiến, đồng đội tìm thấy cây đàn. Thân đàn đã sứt nhiều chỗ, vài dây đàn bị đứt, nhưng nó vẫn còn nguyên.

Ngày đất nước hòa bình, cây đàn ấy được gia đình trao tặng cho bảo tàng như một kỷ vật của chiến tranh. Bên cạnh cây đàn là dòng giới thiệu ngắn gọn:

"Chiếc đàn của người lính trẻ đã dùng tiếng hát để tiếp thêm niềm tin cho đồng đội trong những năm tháng kháng chiến."

Nhiều năm sau, một đoàn học sinh đến tham quan bảo tàng. Một em nhỏ đứng rất lâu trước cây đàn rồi hỏi:

– Cây đàn này còn chơi được không ạ?

Người hướng dẫn mỉm cười:

– Có thể những dây đàn đã cũ, nhưng giai điệu của lòng yêu nước, của tình đồng chí và khát vọng hòa bình thì sẽ còn ngân vang mãi trong trái tim mỗi người Việt Nam.

Lời nói ấy khiến cả đoàn học sinh lặng đi.

Chiếc đàn cũ giữa rừng Trường Sơn năm nào không chỉ là một nhạc cụ, mà còn là biểu tượng của niềm tin, của tinh thần lạc quan và ý chí kiên cường của những người lính trong một thời hoa lửa. Họ đã mang theo tiếng hát vào chiến trường để giữ vững niềm tin chiến thắng và viết nên bản hùng ca bất diệt của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn