Tiếng đàn Guitar dưới hầm chữ A
Nguyễn Văn Hùng là người chiến sĩ thông tin quả cảm, luôn mang theo cây đàn guitar cũ kỹ qua khắp các bờ biên, góc hầm. Tiếng đàn và giọng hát của ông là liều thuốc tinh thần vô giá, sưởi ấm lòng đồng đội giữa những làn mưa bom bão đạn.
Tròn 18 tuổi, Nguyễn Văn Hùng ôm theo cây đàn guitar thân yêu lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ thông tin tại mặt trận Tây Ninh. Công việc của ông là giữ vững mạch máu liên lạc thông suốt trong mọi tình huống khốc liệt nhất.
Giữa những trận pháo kích dữ dội của địch, căn hầm chữ A chật chội, ẩm ướt chính là nơi trú ẩn và làm việc của tiểu đội. Cứ sau mỗi trận đánh, khi tiếng bom vừa dứt, ông Hùng lại ôm lấy cây đàn guitar đã trầy xước, xỉn màu vì sương gió chiến trường. Dưới ánh đèn dầu leo lét, những ngón tay thô ráp của người lính trẻ lướt trên phím đàn, cất lên những giai điệu quê hương da diết.
Một đêm năm 1972, sau trận càn quét đẫm máu của địch, đơn vị bị tổn thất nặng nề, không khí trong hầm chìm vào im lặng đau thương. Một đồng chí bị thương nặng, nằm run lên vì đau đớn, khẽ thầm thì:
"Anh Hùng ơi... gảy cho em nghe bài Du kích sông Thao được không?"
Ông Hùng nghẹn ngào gật đầu. Tiếng đàn vang lên, trầm ấm và kiêu hùng, hòa cùng tiếng bom nổ đạn lạc ở phía xa ngoài cửa hầm. Nghe tiếng đàn, người thương binh cắn chặt môi chịu đau, ánh mắt ánh lên tia nhìn kiên cường. Tiếng đàn ấy đã tiếp thêm sức mạnh để cả tiểu đội vượt qua đêm đen dài nhất của cuộc chiến.
Hòa bình lập lại, ông Hùng trở về đời thường nhưng chưa bao giờ xa rời cây đàn. Ông trở thành người thầy dạy nhạc cho trẻ em nghèo tại địa phương, dùng âm nhạc để nuôi dưỡng tình yêu quê hương cho thế hệ trẻ.
Ý nghĩa câu chuyện
Câu chuyện "Tiếng đàn guitar dưới hầm chữ A" tôn vinh tinh thần lạc quan cách mạng và tâm hồn lãng mạn của người lính Việt Nam. Dù trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất, họ vẫn dùng tiếng hát, tiếng đàn để vượt qua nỗi sợ hãi, giữ vững niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng hoàn toàn.



