TIẾNG ĐÀN GUITAR TRONG THÀNH CỔ

81 ngày đêm tử thủ tại Thành cổ Quảng Trị vào mùa hè năm 1972 đã đi vào lịch sử như một trong những trang bi hùng và đẫm máu nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Tại lòng chảo rực lửa ấy, nơi mỗi mét đất phải trả bằng hàng tấn bom đạn và vô vàn xương máu, lớp lớp thanh niên Hà thành đã gác lại bút nghiên nơi giảng đường đại học để xung phong ra tiền tuyến. Họ mang theo không chỉ lý tưởng cách mạng cháy bỏng mà còn cả tâm hồn lãng mạn, yêu đời của tuổi trẻ giữa ranh giới sinh tử.
Rời giảng đường khoa Toán - Cơ thuộc Đại học Tổng hợp Hà Nội khi tuổi đời vừa tròn hai mươi, Nguyễn Văn Thạc xếp lại những ước mơ tri thức để khoác lên mình màu áo xanh người lính. Vào chiến trường Quảng Trị khốc liệt, anh mang theo cuốn sổ tay nhỏ – nơi sau này trở thành cuốn nhật ký "Mãi mãi tuổi hai mươi" nổi tiếng. Mặt trận Thành cổ thời điểm đó được ví như "cối xay thịt" bởi những đợt trận mưa pháo hạm từ biển dội vào và bom B-52 rải thảm liên tục ngày đêm. Đất đá cày đi xới lại, không gian sặc mùi thuốc súng khét lẹt và cái nóng hầm hập của gió Lào miền Trung làm cho cuộc sống dưới các gian hầm chữ A trở nên vô cùng khắc nghiệt.
Tuy nhiên, bom đạn tàn bốc của kẻ thù không thể dập tắt được tinh thần lạc quan kỳ diệu của những người lính trẻ. Giữa những khoảng lặng hiếm hoi sau mỗi đợt pháo kích của địch, Nguyễn Văn Thạc cùng các đồng đội sinh viên lại chuyền tay nhau một cây đàn guitar cũ kỹ, sứt mẻ góc thùng mà họ thu lượm được trên đường hành quân.
Ngồi bên vách hầm sạt lở, Thạc ôm đàn gẩy từng nhịp đệm trầm ấm, cất giọng hát trong trẻo về Hà Nội, về hàng sấu già góc phố cổ, về mái trường bàng xòe bóng mát và những buổi chiều thu ngập nắng. Tiếng đàn guitar mỏng manh vang lên giữa chiến hào, lọt qua tiếng bom gầm vang từ xa, trở thành thứ vũ khí tinh thần vô giá làm dịu đi nỗi đau vết thương và cái căng thẳng tột cùng của lằn ranh sinh tử.
Nguyễn Văn Thạc đã anh dũng ngã xuống bên dòng sông Thạch Hãn khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp chứng kiến ngày đất nước trọn niềm vui như anh từng tin tưởng viết trong nhật ký. Thế nhưng, tiếng đàn guitar và những vần thơ đầy ngọn lửa thanh xuân của anh dưới lòng hào Thành cổ vẫn còn vang vọng mãi. Anh cùng thế hệ chiến sĩ sinh viên xếp bút nghiên năm ấy đã dâng hiến trọn vẹn tuổi xuân tươi đẹp nhất cho hòa bình của Tổ quốc.



