Bài viết

TIẾNG ĐÀN MANDOLIN TRONG HANG ĐÁ RÚ CHẠS

Lào Cai06/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG ĐÀN MANDOLIN TRONG HANG ĐÁ RÚ CHẠS

Nhân chứng kể lại: Bác Cao Xuân Hòa (Cựu chiến binh thuộc Trung đoàn 6, Mặt trận Thừa Thiên - Huế)

"Rú Chạt là một vùng rừng ngập mặn hoang sơ ở vùng ven đầm phá Tam Giang, nơi đơn vị chúng tôi chọn làm căn cứ giấu quân để tổ chức các trận đánh vây lấn vào nội đô Huế năm 1973. Cuộc sống giữa rừng ngập mặn muôn vàn khó khăn: muỗi vằn dày đặc, nước sinh hoạt nhiễm mặn chát, anh em chiến sĩ thường xuyên bị sốt rét rừng hành hạ.

Để xua tan đi bầu không khí ngột ngạt, mệt mỏi của những ngày bám trụ, tiểu đội tôi có một người bạn tinh thần vô giá: cây đàn Mandolin cũ của cậu lính trẻ tên Hải, quê nội thành Hải Phòng. Cây đàn này được Hải mang theo từ miền Bắc, vỏ gỗ đã bị nứt nhiều chỗ do độ ẩm của rừng, được anh em dùng nhựa cây tràm gắn chặt lại.

Mỗi buổi chiều khi hoàng hôn buông xuống trên đầm phá, dưới hầm đá ẩm ướt, Hải lại ôm đàn gẩy những nốt nhạc trầm bổng, réo rắt. Giai điệu của bài hát 'Câu hò bên bến Hiền Lương' cất lên, len lỏi qua những rễ cây đước, cây bần xua tan đi cái lạnh giá của rừng đêm. Anh em ngồi vây quanh, tay vẫn ôm chặt súng, thả hồn theo tiếng đàn mà quên đi những vết thương đang mưng mủ, quên đi những gian khổ tột cùng.

Hải đã hy sinh trong một trận đánh chống càn mùa thu năm ấy. Cây đàn Mandolin thời hoa lửa của cậu được tôi giắt cẩn thận bên ba lô cóc, tiếp tục cùng tôi đi qua chiến dịch mùa xuân năm 1975 giải phóng cố đô. Mỗi lần nhìn thấy cây đàn, tôi như lại thấy nụ cười rạng rỡ và tiếng nhạc kiên trung của người đồng đội năm xưa vọng về."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn