Bài viết

TIẾNG DÂN – NGỌN LỬA KHÔNG TUỔI

Đà Nẵng09/06/2026Vũ Huỳnh Ánh Ny (Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG DÂN – NGỌN LỬA KHÔNG TUỔI

Mô tả ngắn

Có những cái tên khi xướng lên không chỉ gợi về một con người, mà còn thức tỉnh cả một vùng ký ức của dân tộc. Với tôi – một người học trò hằng ngày được che chở dưới mái trường mang tên Cụ – cái tên Huỳnh Thúc Kháng không chỉ là một danh xưng lịch sử trên bảng tên trường, mà là một “bản hùng ca bất tử”, một “thời hoa lửa” rực cháy khát vọng của bậc sĩ phu yêu nước.

Huỳnh Thúc Kháng (tên khai sinh là Huỳnh Hanh, tự Giới Sanh, hiệu Mính Viên) sinh ngày 01/10/1876 tại làng Thạnh Bình, huyện Tiên Phước, tỉnh Quảng Nam. Cụ trút hơi thở cuối cùng vào ngày 21/04/1947 tại huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi khi đang thực hiện nhiệm vụ kinh lý miền Trung, để lại nỗi tiếc thương vô hạn cho đồng bào cả nước.

Sự nghiệp của Cụ là một hành trình bền bỉ từ ánh sáng khoa cử Tiến sĩ đến những bước chân dấn thân không mệt mỏi vì độc lập dân tộc. Là người sáng lập tờ báo Tiếng Dân và từng giữ trọng trách Quyền Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, cuộc đời Cụ chính là tấm gương sáng ngời về đức độ và khí tiết, là điểm tựa tinh thần vững chãi cho thế hệ trẻ trong kỷ nguyên vươn mình của đất nước hôm nay.

Bài viết

Từ ánh sáng khoa cử đến bước chân dấn thân

Sinh ra từ mảnh đất Tiên Phước, Quảng Nam, Cụ Huỳnh bước vào đời bằng ánh hào quang của một bậc Tiến sĩ. Đứng đầu bảng vàng khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng Cụ đã khước từ vinh hoa để chọn cho mình lối rẽ đầy phong ba. Cụ cùng các chí sĩ Phan Châu Trinh, Trần Quý Cáp khởi xướng phong trào Duy Tân, dùng trí tuệ để khai dân trí, dùng ngòi bút để chấn dân khí. Giữa lúc đất nước đang chìm trong đêm tối, tư tưởng của Cụ như ngọn đuốc thắp sáng niềm tin vào một dân tộc tự lực, tự cường.

13 năm Côn Đảo: Thép đã tôi trong lửa đỏ

Nhắc đến thời hoa lửa của Cụ Huỳnh, không thể không nhắc đến 13 năm ròng rã tại “địa ngục trần gian” Côn Đảo. Đó là những năm tháng thanh xuân bị giam cầm trong xiềng xích, nhưng tâm hồn lại tự do hơn bao giờ hết. Cụ biến nhà tù thành trường học, dùng sự học để nuôi dưỡng ý chí. Hình ảnh người trí thức với phong thái ung dung giữa gông cùm chính là biểu tượng cao đẹp nhất cho một “dáng hình đất nước” kiên trung.

“Tiếng Dân” và điểm tựa cho Kỷ nguyên vươn mình S

Sức mạnh của Cụ Huỳnh kết tinh qua lời dạy đanh thép: “Cái lợi lộc nhỏ mọn của một người không bằng cái lợi lộc lớn lao của một nước; cái danh giá riêng của một mình không bằng cái danh giá chung của cả một dân tộc”. Lời dạy ấy nay càng trở nên cấp thiết khi Việt Nam bước vào kỷ nguyên vươn mình – thời điểm mà mỗi công dân cần đặt lợi ích quốc gia làm kim chỉ nam.

Trong bối cảnh hội nhập, tinh thần “Dĩ bất biến, ứng vạn biến” khi Cụ giữ chức Quyền Chủ tịch nước năm 1946 vẫn là bài học tư duy chiến lược quý giá. Đó là giữ vững bản sắc dân tộc "bất biến" giữa một thế giới "vạn biến" của công nghệ và sự dịch chuyển toàn cầu. Cụ chính là hiện thân cho Tinh hoa Việt Nam, nơi lòng nhân hậu, trí tuệ thông tuệ và lòng can đảm hòa quyện làm một.

Lời kết: Viết tiếp bản hùng ca rực rỡ

Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” không đơn thuần là một nhiệm vụ sưu tầm lịch sử, mà là một mệnh lệnh từ trái tim, thôi thúc chúng tôi tìm về những di sản vô giá để soi rọi lại chính mình. Là một người con của mảnh đất Tiên Phước, được lớn lên và học tập dưới mái trường mang tên Cụ, tôi hiểu rằng "thời hoa lửa" của thế hệ trẻ hôm nay không còn là súng đạn, mà là khát vọng đưa trí tuệ Việt Nam rạng danh trên bản đồ thế giới.

Đó là cuộc chiến trên mặt trận tri thức, là khát khao làm chủ công nghệ và sáng tạo để đưa dân tộc bước vào kỷ nguyên vươn mình mạnh mẽ. Nếu cha anh đã dùng máu xương để giữ lấy từng tấc đất quê hương, thì chúng tôi hôm nay phải dùng trí tuệ và bản lĩnh để định vị giá trị Việt Nam trên trường quốc tế. Mỗi bài học, mỗi công trình nghiên cứu hay mỗi hành động nhỏ bé vì cộng đồng đều là một đóa hoa lửa tri ân gửi đến tiền nhân, là cách chúng tôi hiện thực hóa lý tưởng "Dĩ bất biến, ứng vạn biến" giữa một thế giới đầy biến động.

Cụ Huỳnh đã đi xa, nhưng thanh âm “Tiếng Dân” vẫn vang vọng trong huyết quản, ngọn lửa ấy vẫn đang cháy trong từng nhịp đập của những học trò trường Huỳnh Thúc Kháng hôm nay. Chúng tôi nguyện đem ngòi bút và trí tuệ để giữ cho ngọn lửa ấy mãi cháy sáng, đưa Việt Nam vươn mình mạnh mẽ, vững bước cùng thời đại. Bởi tôi tin rằng: "Lịch sử không phải là tàn tro của quá khứ, mà là ngọn lửa được trao truyền để chúng ta thắp sáng tương lai".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn