Tiếng Đàn Ta Lư Và "Trận Địa Giả" Trên Đỉnh Đồi
Tôi là người con của núi rừng miền Tây Quảng Trị. Với người Pa Cô chúng tôi, đánh giặc cũng giống như đi săn hổ, săn gấu – phải mưu trí, kiên nhẫn và biết tận dụng cái lợi của rừng già. Trong những năm 1968, khi quân Mỹ đổ quân rầm rộ vào Khe Sanh, tôi đã cùng dân bản tổ chức những "trận địa giả" khiến lính Mỹ phải kinh hồn bạt vía.
Kế hoạch của chúng tôi rất đơn giản nhưng hiệu quả. Trên những đỉnh đồi trọc, chúng tôi cắm những đoạn cây chuối rừng đen bóng, nhìn từ xa qua ống nhòm rất giống nòng pháo cao xạ. Chúng tôi còn treo những ống nứa khô bên cạnh, khi gió thổi vào sẽ phát ra âm thanh lạch cạch như tiếng nạp đạn. Để tăng thêm phần thực tế, chúng tôi thắp những đống lửa nhỏ tạo khói và giả vờ chạy đi chạy lại dưới các chiến hào.
Máy bay Mỹ tưởng đó là trận địa thật, liên tục ném bom bắn phá dữ dội vào những đống cây chuối. Trong khi đó, đơn vị của tôi cùng các chiến sĩ giải phóng thực sự lại bí mật phục kích ở những hốc đá phía dưới. Khi trực thăng địch bay thấp xuống để kiểm tra "kết quả", chúng tôi đồng loạt khai hỏa bằng súng bắn tỉa và trung liên. Nhiều chiếc trực thăng đã bị bắn hạ ngay tại chỗ trước sự ngỡ ngàng của kẻ thù.
Giữa những khoảng lặng của trận đánh, tôi thường lấy chiếc đàn Ta Lư ra gảy. Tiếng đàn thanh thoát vang vọng khắp núi rừng, vừa để động viên anh em, vừa để khẳng định với quân thù rằng: Dưới bom đạn của các người, tinh thần của người Pa Cô vẫn xanh tươi như cây rừng. Trận địa giả bằng cây chuối đã trở thành một huyền thoại về sự sáng tạo của chiến tranh nhân dân. Chúng tôi không có vũ khí hiện đại bằng chúng, nhưng chúng tôi có trí tuệ của người làm chủ mảnh đất này. Câu chuyện này là bài học cho thấy lòng yêu nước khi kết hợp với sự mưu trí của nhân dân sẽ tạo nên những chiến thắng phi thường, biến những vật dụng bình thường nhất thành vũ khí sắc bén đánh đuổi ngoại xâm.



