TIẾNG ĐÀN TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN
Cơn bão bom B-52 vừa quét qua. Đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ phút chốc chìm trong đống đổ nát, những gốc cây cổ thụ cháy đen trần trụi chĩa thẳng lên trời như những vết thương hoác rộng. Mùi khói súng khét lẹt hòa cùng mùi nhựa cây bị thiêu rụi nồng nặc trong không khí. Giữa sự im lặng đến rợn người của chiến trường sau trận cuồng phong đạn bom, dường như mọi sự sống đều đã bị dập tắt.
Cơn bão bom B-52 vừa quét qua. Đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ phút chốc chìm trong đống đổ nát, những gốc cây cổ thụ cháy đen trần trụi chĩa thẳng lên trời như những vết thương hoác rộng. Mùi khói súng khét lẹt hòa cùng mùi nhựa cây bị thiêu rụi nồng nặc trong không khí. Giữa sự im lặng đến rợn người của chiến trường sau trận cuồng phong đạn bom, dường như mọi sự sống đều đã bị dập tắt.
Thế nhưng, từ dưới lòng hầm dã chiến sâu hút, một chiếc nắp hầm bật mở. Người lính trẻ bước ra, phủi lớp bụi đỏ bám dày trên nếp áo quân phục. Anh ôm theo một vật đặc biệt: chiếc đàn Mandolin tự chế, với hộp đàn làm từ vỏ thùng phuy đạn gỉ sét, cần đàn đẽo bằng gỗ rừng và những sợi dây được gỡ ra từ lõi dây thông tin.
Anh ngồi xuống một gốc cây cháy dở, đôi tay chai sạn khẽ gảy lên những nốt nhạc đầu tiên.
Tưng... tưng... tưng...
Âm thanh trong trẻo, cao vút vang lên giữa đại ngàn trơ trọi, xé tan bầu không khí u uất. Đó là những giai điệu quen thuộc của bài hát "Giai điệu Tổ quốc".
Tiếng đàn vừa cất lên, từ khắp các góc hầm, những cái đầu lố nhố nhô lên. Những người lính trẻ chuyền tay nhau leo ra khỏi lòng đất lạnh. Họ vây quanh người chơi đàn, gương mặt ai nấy đều bám đầy bụi đỏ và vệt than đen, nhưng đôi mắt thì rực sáng. Những nụ cười rạng rỡ, hồn nhiên bất ngờ nở trên môi. Họ bắt đầu vỗ tay theo nhịp, rồi hòa giọng hát theo tiếng đàn Mandolin mộc mạc: “Tôi đang nghe Tổ quốc gọi tên mình...”
Âm nhạc vang xa, vượt qua những đỉnh núi trọc, bay lên tầng mây trắng. Chiếc đàn làm từ vỏ đạn – thứ vốn được tạo ra để mang lại hủy diệt – nay lại cất lên thứ âm thanh nuôi dưỡng tâm hồn và niềm tin sống.
Trận địa bom đạn của kẻ thù có thể tàn phá từng gạt rừng xanh, có thể san phẳng những con đường, nhưng không bao giờ dập tắt được tinh thần lạc quan, tình yêu cuộc đời và niềm tin chiến thắng mãnh liệt của tuổi trẻ Việt Nam nơi tuyến đầu bão lửa.



