Bài viết

TIẾNG ĐÀN TRONG ĐẠI NGÀN TRƯỜNG SƠN

Nghệ An16/07/2026Vang Thanh Dũng (Đoàn xã Châu Tiến)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nữ phóng viên báo chí kiêm thanh niên xung phong tuyến lửa, dùng ngòi bút và thơ ca tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho hàng vạn chiến sĩ mở đường Trường Sơn.

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mảnh đất Quảng Bình tuyến đầu và những cung đường Trường Sơn lộng gió là nơi hứng chịu lượng bom đạn khủng khiếp nhất của kẻ thù. Nơi ấy không chỉ có tiếng súng, tiếng bom nổ xé lòng mà còn vang lên tiếng hát, tiếng đàn và những vần thơ chan chứa tình yêu cuộc sống. Lâm Thị Mỹ Dạ tham gia vào lực lượng TNXP tuyến lửa từ khi còn rất trẻ, không chỉ với cây cuốc, chiếc xẻng san đường đất đá mà còn mang theo bên mình một vũ khí đặc biệt: cuốn sổ tay nhỏ và cây bút mực.Với tư cách là một phóng viên báo chí kiêm chiến sĩ mở đường, chị đã có mặt tại những trọng điểm giao thông ác liệt nhất, nơi mặt đất bị cày xới nát tan từng ngày. Đêm đêm, dưới ánh đèn dầu leo lắt trong các hang đá ẩm ướt, mặc cho tiếng bom hỏa lực rầm rập ngoài cửa hang, chị vẫn miệt mài viết nên những bài báo, bài thơ ca ngợi tinh thần kiên cường của đồng đội. Tác phẩm “Khoảng trời, hố bom” của chị, viết về sự hy sinh cao cả của một cô gái TNXP dùng đèn pin làm cột mốc dẫn đường cho xe qua, đã nhanh chóng được chép tay và truyền đi khắp các mặt trận. Những vần thơ trong trẻo, giàu lòng vị tha và tinh thần lạc quan cách mạng của chị đã trở thành liều thuốc tinh thần vô giá, giúp hàng vạn chiến sĩ, thanh niên xung phong vượt qua nỗi đau thương, vững vàng tay cuốc thông đường cho xe ra tiền tuyến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn