Tiếng đàn trong đêm Trường Sơn
Giữa bom đạn, tiếng đàn vẫn vang lên – như một cách để con người giữ lại sự sống và niềm tin.
Đêm Trường Sơn tĩnh lặng một cách kỳ lạ.
Sau một ngày hành quân vất vả, đơn vị dừng chân bên một khoảng rừng thưa. Không ai nói nhiều. Ai cũng mệt.
Một người lính trẻ lôi từ ba lô ra một cây đàn guitar cũ.
Không ánh đèn, chỉ có ánh lửa nhỏ le lói.
Anh bắt đầu gảy.
Tiếng đàn vang lên nhẹ nhàng giữa rừng đêm. Ban đầu chỉ vài người lắng nghe. Rồi dần dần, cả đơn vị ngồi lại gần nhau hơn.
Có người khe khẽ hát theo.
Những bài hát về quê hương, về gia đình, về ngày hòa bình.
Trong khoảnh khắc ấy, chiến tranh như lùi lại phía sau.
Không còn tiếng bom, không còn hành quân – chỉ còn những con người rất bình thường, nhớ nhà, nhớ những điều giản dị.
Một người lính sau này kể lại: có những đêm như vậy, họ cảm thấy mình không còn sợ hãi nữa.
Tiếng đàn không làm chiến tranh dừng lại.
Nhưng nó giúp con người đứng vững giữa chiến tranh.
Nhiều năm sau, những người lính ấy trở thành nhân chứng sống. Khi nhắc lại Trường Sơn, họ không chỉ nhớ đến bom đạn, mà còn nhớ đến những đêm có tiếng đàn vang lên giữa rừng.



