Cựu chiến binh

TIẾNG ĐÀN TRONG RỪNG TRƯỜNG SƠN

TIẾNG ĐÀN TRONG RỪNG TRƯỜNG SƠN

Hưng Yên07/12/2025Trần Thị Dinh - PBT (Đoàn TNCS Hồ Chí Ming xã Thư Vũ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
TIẾNG ĐÀN TRONG RỪNG TRƯỜNG SƠN

Rừng Trường Sơn lúc đêm xuống tối như mực, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và ánh trăng lấp ló trên các tán cây cao. Đơn vị hành quân cả ngày mệt nhoài, ai cũng chỉ muốn nằm xuống ngủ. Nhưng khi chiếc đàn mandolin cũ của Vũ vang lên những thanh âm đầu tiên, cả khu rừng bỗng trở nên sống động. Vũ vốn là sinh viên nhạc viện, bỏ lại tất cả để nhập ngũ. Chiếc đàn theo anh từ ngày đầu tới nay, gỗ đã nứt, dây đã thay không biết bao nhiêu lần, vậy mà vẫn phát ra những âm thanh trong trẻo lạ kỳ.

Đêm ấy, anh chơi “Tiến về Sài Gòn”, rồi chuyển sang “Nổi lửa lên em”, cuối cùng là “Làng tôi”. Những giai điệu quen thuộc khiến ai nấy như thấy quê hương ngay trước mắt. Lân – chiến sĩ tân binh – ngồi im lặng nghe mà nước mắt rơi từ lúc nào. Cậu nhớ mẹ, nhớ mùi rơm khô sau vườn, nhớ chiếc giếng làng thường soi bóng tuổi thơ. Tiếng đàn gói trọn những ký ức ấy, khiến rừng sâu cũng trở nên gần gũi.

Khi bài cuối cùng kết thúc, Vũ nhìn quanh, cười hiền: “Ngày mai lại hành quân tiếp. Nhưng còn sống ngày nào, tôi còn đàn cho anh em nghe.” Không ai nói gì thêm, nhưng ai cũng thấy trong lòng mình ánh lên một niềm tin mới. Giữa thời hoa lửa, tiếng đàn ấy không chỉ là âm nhạc, mà là sức mạnh, là hơi ấm, là lời nhắc rằng sau chiến tranh, quê hương vẫn chờ họ trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn