Tiếng Dương Cầm Trong Khói
Một thành phố bị bom dội suốt nhiều tháng. Ngày nọ, khi bụi mù vừa tan, tiếng dương cầm bất ngờ vang lên từ quảng trường đổ nát. Một cụ già mặc áo khoác bạc màu ngồi trước cây đàn cũ còn sót lại, đôi tay run run nhưng âm nhạc thì vững chãi, trong trẻo.
Những người dân ẩn nấp trong hầm trú bắt đầu bước ra, lặng người nghe. Cả thành phố như nín thở.
Không một lời kêu gọi, không khẩu hiệu, nhưng giai điệu ấy khiến mọi người tin rằng có những thứ chiến tranh không thể huỷ diệt: lòng người và âm nhạc.



