TIẾNG GÀ GÁY GIỮA RỪNG THỐT NỐT
Võ Văn Chắc rời xã Phú Phụng vào một mùa nước giật, mang theo chiếc khăn rằn sờn màu và một thói quen lạ lùng: anh có khả năng giả tiếng gà gáy giống hệt như thật. Anh đùa với đám bạn tòng quân: "Để qua bển, sáng gáy cho tụi bây đỡ nhớ quê". Nhưng khi đối mặt với những trận đánh giằng co ở tỉnh Koh Kong năm 1981, tiếng gà ấy đã trở thành một mật hiệu sinh tử giữa rừng già.
Võ Văn Chắc rời xã Phú Phụng vào một mùa nước giật, mang theo chiếc khăn rằn sờn màu và một thói quen lạ lùng: anh có khả năng giả tiếng gà gáy giống hệt như thật. Anh đùa với đám bạn tòng quân: "Để qua bển, sáng gáy cho tụi bây đỡ nhớ quê". Nhưng khi đối mặt với những trận đánh giằng co ở tỉnh Koh Kong năm 1981, tiếng gà ấy đã trở thành một mật hiệu sinh tử giữa rừng già.
Trận đánh ác liệt nhất nổ ra khi đơn vị của Chắc bị vây lỏng trong một thung lũng đá. Quân Pol Pot áp sát, chúng dùng loa chiêu hồi và liên tục bắn tỉa khiến tinh thần anh em căng như dây đàn. Trong một đêm tối mịt mùng, không gian im lìm đến mức nghe rõ cả tiếng lá rụng, Chắc được giao nhiệm vụ bò ra khỏi vòng vây để bắt liên lạc với đơn vị pháo binh phía sau. Giữa những bãi mìn lá và lính địch phục kích dày đặc, Chắc bò như một con thằn lằn, ép mình sát đất đỏ.
Bất thình lình, một toán tuần tra của địch đi ngang qua, chỉ cách anh vài bước chân. Chúng khựng lại vì nghe thấy tiếng động. Giữa lúc nghìn cân treo sợi tóc, Chắc vùi mặt vào lớp lá khô rồi cất lên tiếng gà gáy le te, báo hiệu một ngày mới hư ảo giữa đêm trường. Bọn lính Khmer Đỏ ngơ ngác nhìn nhau, tưởng là gà rừng nên cười cợt rồi bỏ qua. Chính cái khoảnh khắc xuất thần đó đã giúp Chắc vượt qua cửa tử, mang được tọa độ về cho pháo binh ta dập nát ổ phục kích của địch.
Nhưng cuộc chiến không chỉ có mẹo vặt. Trong đợt phản công cuối cùng, một mảnh pháo đã găm thẳng vào ngực trái của Chắc. Khi đồng đội tìm thấy, anh vẫn nắm chặt chiếc khăn rằn Phú Phụng, miệng mấp máy như muốn gáy một tiếng cuối cùng. Anh may mắn thoát chết, nhưng viên đạn nằm quá gần tim nên bác sĩ không thể lấy ra. Anh mang nó về quê hương như một kỷ vật "sống" của thời hoa lửa.
Ngày trở về Phú Phụng, Chắc không còn gáy đùa như xưa. Anh sống lặng lẽ bên vườn sầu riêng, nhưng mỗi độ xuân về, khi tiếng gà nhà gáy vang khắp cù lao, anh lại ngồi lặng yên trên chiếc võng tre, đôi tay run run chạm vào vết sẹo lồi trên ngực. Anh biết, trái tim mình vẫn đang đập cùng nhịp với những người đồng đội đã nằm lại. Cái tên "Chắc" giờ đây không chỉ là tên người, mà là sự bảo chứng cho một lòng tin sắt đá của người lính Vĩnh Long đã đi qua vùng tối của chiến tranh để tìm về ánh sáng hòa bình.


