Cựu Thanh niên xung phong

TIẾNG GÀ GÁY SÁNG

Tuyên Quang10/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

TIẾNG GÀ GÁY SÁNG

Ngày anh Lợi lên đường, mẹ dặn:

“Sau này về, con nhớ đánh thức mẹ bằng tiếng gà gáy nhé.”

Lợi cười:

“Con nhớ rồi.”

Từ ngày anh đi, mỗi sáng mẹ vẫn thức dậy rất sớm. Bà thường đứng trước hiên, nhìn về phía con đường làng.

Nhưng tiếng gọi của con trai không bao giờ trở lại.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Mẹ Lợi đã già, đôi mắt không còn tinh anh như trước.

Một sáng mùa xuân, tiếng gà gáy vang lên. Bà mở cửa, nhìn thấy một cậu bé hàng xóm đang chạy trên đường.

Cậu bé cười:

“Bà ơi, cháu đi học đây!”

Bà mỉm cười:

“Ừ, đi học ngoan nhé.”

Cánh cửa khép lại.

Bà ngồi xuống bên hiên, chợt nhớ lời con trai năm nào.

Bà hiểu rằng mình sẽ không bao giờ nghe tiếng con gọi.

Nhưng tiếng gà vẫn gáy mỗi sáng.

Trẻ con vẫn gọi nhau đi học.

Người lớn vẫn ra đồng.

Cuộc sống vẫn tiếp tục.

Bà nhìn bầu trời trong xanh và khẽ nói:

“Con ơi, quê mình thức dậy rồi.”

Từ ngày ấy, bà không còn ngồi chờ nữa.

Mỗi sáng, bà mở cửa thật sớm, đón ánh nắng vào nhà.

Bởi bà biết, điều con trai mong muốn nhất không phải là mẹ chờ mình mãi, mà là mẹ được sống những ngày bình yên.

Tiếng gà lại vang lên.

Một ngày mới bắt đầu.

Và trong căn nhà nhỏ, nỗi nhớ đã dần hóa thành một niềm bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn