Bài viết

Tiếng Gà Gáy Sáng Năm Ấy

Ninh Bình19/04/2026Phạm Văn Vui (Xóm Phú Hậu)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến, ở Khánh Thiện, ngay cả những âm thanh quen thuộc như tiếng gà gáy buổi sáng cũng mang một ý nghĩa rất khác. Nó không chỉ báo hiệu một ngày mới, mà đôi khi còn là tín hiệu cho sự sống còn.

Hôm đó, đơn vị chúng tôi ém quân gần một xóm nhỏ. Ban ngày phải ẩn mình, chỉ đến đêm mới di chuyển. Dân làng thương bộ đội, thường lén tiếp tế cho chúng tôi từng nắm cơm, bát nước. Có một gia đình ở gần nơi trú ẩn, mỗi sáng đều có tiếng gà gáy rất sớm, đều đặn như một chiếc đồng hồ.

Một đêm, chúng tôi nhận được tin địch sẽ càn vào khu vực này vào rạng sáng. Cả đơn vị lập tức chuẩn bị rút, nhưng phải đợi thời điểm thích hợp để tránh bị phát hiện. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, ai cũng im lặng chờ đợi.

Bỗng tiếng gà gáy vang lên, sớm hơn thường lệ. Một lần, rồi hai lần, dồn dập và gấp gáp. Người dân trong vùng đã từng báo hiệu cho chúng tôi bằng những cách như vậy. Chỉ huy lập tức ra lệnh di chuyển ngay. Chúng tôi lặng lẽ rời vị trí, men theo lối mòn ra khỏi xóm.

Chỉ ít phút sau khi chúng tôi rút đi, phía sau vang lên tiếng súng và tiếng hò hét của địch. Nếu chậm lại, có lẽ cả đơn vị đã bị vây chặt. Lúc ấy, tôi mới hiểu tiếng gà gáy kia không phải ngẫu nhiên, mà là sự dũng cảm của người dân—họ đã liều mình báo tin cho chúng tôi.

Sau này, khi có dịp quay lại, tôi mới biết gia đình nuôi con gà ấy đã bị địch nghi ngờ và gặp nhiều khó khăn. Nhưng họ chưa bao giờ hối hận. Với họ, giúp bộ đội là điều tự nhiên như hơi thở.

Giờ đây, mỗi sáng nghe tiếng gà gáy nơi quê nhà, tôi lại nhớ về buổi sớm năm ấy—một âm thanh giản dị nhưng đã cứu sống cả một đơn vị. Và hơn hết, nó nhắc tôi rằng trong những năm tháng gian khó, chính tình quân dân đã tạo nên sức mạnh lớn lao để vượt qua tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn