TIẾNG GÀ GÁY TRONG GIẤC MƠ
TIẾNG GÀ GÁY TRONG GIẤC MƠ
Anh Lộc quê ở một làng nhỏ ven sông.
Ở quê anh, sáng nào cũng nghe tiếng gà gáy vang khắp xóm.
Ra chiến trường lâu ngày, anh nhớ nhất âm thanh ấy.
Có đêm đang ngủ trên võng giữa rừng sâu, anh bật dậy rồi cười:
“Tôi vừa mơ thấy gà gáy sáng.”
Đồng đội nghe vậy ai cũng lặng đi.
Chiến tranh khiến những điều bình dị nhất cũng trở thành nỗi nhớ.
Một lần, đơn vị hành quân xuyên đêm qua cánh rừng đầy sương.
Đường trơn và dốc cao khiến nhiều người kiệt sức.
Một chiến sĩ trẻ bị thương không thể đi tiếp.
Anh Lộc cõng đồng đội trên lưng suốt quãng đường còn lại.
Khi gần tới nơi trú quân, pháo địch bất ngờ nổ dồn phía sau đội hình.
Người lính được anh cứu sống.
Còn anh Lộc mãi mãi nằm lại giữa khu rừng đầy sương lạnh.
Sau hòa bình, người đồng đội năm ấy tìm về quê anh.
Sáng sớm, tiếng gà gáy vang lên từ những mái nhà ven sông.
Ông đứng rất lâu ngoài bờ tre rồi lặng lẽ khóc cho một người lính trẻ của thời hoa lửa chưa kịp trở về nghe lại âm thanh thân thuộc ấy một lần nữa.


