Bài viết

Tiếng Gà Gáy Trong Sương Sớm

Một tiếng gà gáy vọng từ bản làng trong sương sớm đã giúp tổ giao liên xác định phương hướng, hoàn thành nhiệm vụ và để lại ký ức khó quên về tình người nơi chiến trường.

Gia Lai25/06/2026Nguyễn Văn Quyên (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Đặng Văn Hữu kể rằng vào đầu năm 1972, ông làm nhiệm vụ giao liên trên một tuyến đường rừng ở khu vực miền Trung. Công việc của ông là dẫn đường, chuyển công văn và đưa cán bộ qua những địa bàn hiểm trở. Một đêm cuối mùa đông, ông cùng hai đồng đội nhận nhiệm vụ khẩn cấp phải đưa tài liệu đến một đơn vị đóng quân cách đó hàng chục cây số. Trời tối, sương mù dày đặc khiến việc xác định phương hướng trở nên vô cùng khó khăn. Sau nhiều giờ băng rừng, cả tổ phát hiện mình đã đi chệch khỏi lối mòn quen thuộc. Bản đồ và các dấu hiệu nhận biết đều trở nên mờ nhạt trong màn sương dày. Mọi người quyết định tạm dừng dưới một tán cây lớn để chờ trời sáng hơn. Cái lạnh vùng núi khiến ai cũng co ro trong áo mưa đã sờn cũ. Khoảng gần sáng, khi bầu trời còn chưa rõ mặt người, từ xa bất ngờ vọng lại tiếng gà gáy. Ông Hữu kể: — Tiếng gáy ấy nghe rất rõ giữa không gian yên tĩnh của núi rừng. Chúng tôi biết gần đó chắc chắn có bản làng. Dựa vào hướng âm thanh, cả tổ tiếp tục di chuyển. Chừng hơn một giờ sau, họ đến được một bản nhỏ nằm ven chân núi. Người dân trong bản đón tiếp rất chân tình. Biết các chiến sĩ đang làm nhiệm vụ, một cụ già đã chỉ cho họ con đường ngắn nhất để đến nơi cần đến. Trước khi lên đường, bà con còn mang cho cả tổ ít nước uống và mấy củ sắn luộc còn nóng. Ông Hữu nhớ mãi hình ảnh một cụ bà vừa trao túi sắn vừa nói: — Các chú đi đường cẩn thận nhé. Nhờ sự giúp đỡ ấy, tổ giao liên đã đến đơn vị đúng thời gian quy định và hoàn thành nhiệm vụ. Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, trong một lần trở lại chiến trường xưa, ông Hữu tìm đến khu vực bản làng năm ấy. Con đường đất nhỏ giờ đã rộng hơn, nhiều ngôi nhà mới được dựng lên. Đứng giữa buổi sáng yên bình, ông lại nghe tiếng gà gáy vọng từ xa. Âm thanh quen thuộc ấy khiến ký ức năm xưa ùa về như mới hôm qua. Ông thường kể với con cháu rằng trong thời hoa lửa, có những điều rất đỗi bình dị đã giúp con người vượt qua khó khăn. Một tiếng gà gáy, một lời chỉ đường hay một túi sắn nóng cũng có thể trở thành nguồn động viên lớn lao. Đối với ông Đặng Văn Hữu, tiếng gà gáy trong sương sớm không chỉ giúp tổ giao liên tìm đúng đường, mà còn là biểu tượng của tình quân dân, của lòng tốt và sự đùm bọc giữa những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ nhưng cũng rất giàu nghĩa tình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn