Tiếng gà rừng gọi sáng trên điểm cao
Ký ức của cựu chiến binh Thụy Sáng sớm, nắng len qua khung cửa gỗ, chiếu lên mái tóc bạc của bác Thụy. Mấy thanh niên tụ tập quanh sân nhà, mắt sáng rực, háo hức nghe bác kể chuyện: — “Hôm nay, ông kể cho các cháu nghe về ‘tiếng gà rừng gọi sáng trên điểm cao’. Một ký ức sống động về những ngày còn mặc áo lính Cụ Hồ.”
Ngày đó, bác Thụy mới ngoài hai mươi, được phân công gác trên một điểm cao, nơi có thể quan sát toàn tuyến biên giới. Sương đêm lạnh thấu xương, gió núi thổi rít qua tai.
— “Điểm cao không chỉ là chỗ đứng canh giữ,” bác Thụy kể, “mà còn là nơi nghe từng âm thanh của rừng núi, nghe cả nhịp thở của đất trời và cả nhịp tim của đồng đội.”
Mỗi sớm, trước khi mặt trời ló dạng, rừng núi vẫn yên lặng, chỉ nghe tiếng gió xào xạc và… tiếng gà rừng gọi sáng.
Một buổi sớm, bác Thụy đang quan sát đường mòn thì tiếng gà rừng vang lên từ phía thung lũng: “Ò… o o… o”. Âm thanh vang xa, giữa rừng già hoang vắng, nghe thật lạ mà cũng thật gần gũi.
— “Tiếng gà rừng khiến tôi bừng tỉnh, nhắc nhở rằng một ngày mới bắt đầu. Dù ngoài kia bom đạn vẫn rền vang, trái tim lính vẫn phải kiên cường bước tiếp,” bác Thụy kể.
Nhiều đồng đội của bác cũng lặng người nghe tiếng gà, cười nửa mệt nửa vui:
— “Ngày hôm nay lại bắt đầu. Cố gắng lên, để còn sống về với mẹ, với nhà.”
Trước khi tiếng gà cất lên, cả đêm tiểu đội gác căng thẳng, đôi khi không ngủ được, lắng nghe từng tiếng lá rừng, tiếng suối chảy xa. Tiếng gà rừng như phá tan mọi nỗi lo, đem đến một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi.
Bác Thụy kể:
— “Đồng đội nhìn nhau, nắm tay nhau, cùng thầm nhủ: sống sót qua đêm, sáng nay vẫn còn nhìn thấy bình minh. Tiếng gà rừng là lời nhắc nhở: chúng ta còn sống, còn chiến đấu, còn hy vọng trở về.”
Ngày hòa bình, bác Thụy vẫn nhớ rõ tiếng gà rừng mỗi sớm. Ông kể lại cho thanh niên nghe không chỉ để truyền ký ức, mà còn truyền tinh thần: dù gian khổ, dù thử thách, vẫn phải kiên cường và trân trọng từng ngày sống.
— “Các cháu ạ, tiếng gà rừng không chỉ báo sáng cho rừng núi. Nó báo sáng cho cả trái tim người lính. Nhờ những âm thanh nhỏ bé ấy, chúng tôi biết rằng hy vọng vẫn còn.”
Mấy thanh niên im lặng, như nghe thấy cả rừng núi Trường Sơn trong câu chuyện, cảm nhận được sức mạnh của những ngày chiến đấu gian khổ, và bài học về sự kiên cường, hy vọng và đồng đội.



