Tiếng Gà Sáng Trong Rừng
Một kỷ niệm đặc biệt của người lính trinh sát khi giữa chiến trường khốc liệt vẫn bất ngờ nghe thấy tiếng gà gáy – âm thanh quen thuộc của làng quê, mang lại niềm hy vọng và nỗi nhớ nhà trong thời hoa lửa.
Đó là vào đầu năm 1973, đơn vị tôi làm nhiệm vụ trinh sát ở một khu rừng gần vùng dân cư. Công việc của chúng tôi thường phải đi trước đơn vị, quan sát địa hình và nắm tình hình xung quanh. Một đêm, tôi cùng hai đồng đội nằm phục trong một lùm cây để theo dõi con đường phía trước. Đêm rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi qua tán lá và tiếng côn trùng kêu rả rích. Khoảng gần sáng, khi trời còn mờ tối, bất chợt chúng tôi nghe thấy tiếng gà gáy vang lên từ phía xa. Tiếng gà ấy rất quen thuộc – giống hệt tiếng gà mỗi buổi sáng ở làng quê tôi. Anh Tuấn, người nằm bên cạnh tôi, khẽ thì thầm:
“Chắc gần đây có làng dân rồi.” Tôi gật đầu, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác khó tả. Chỉ một tiếng gà gáy thôi mà khiến tôi nhớ đến mái nhà, đến mẹ tôi mỗi sáng dậy sớm nhóm bếp. Chúng tôi nằm im lặng thêm một lúc. Khi trời sáng dần, phía xa hiện ra vài mái nhà nhỏ của một ngôi làng. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về đơn vị, tôi vẫn nhớ mãi khoảnh khắc ấy. Giữa chiến trường đầy khói lửa, tiếng gà buổi sáng bỗng trở thành một âm thanh rất đặc biệt – nhắc nhở chúng tôi rằng ngoài kia vẫn còn những ngôi làng bình yên, và rằng một ngày nào đó chiến tranh sẽ kết thúc để mọi người được trở về nhà.


