Bài viết

Tiếng Gà Trong Đêm Sơ Tán

Câu chuyện kể về ký ức của một cô bé phải rời thành phố đi sơ tán về vùng quê trong những năm chiến tranh. Giữa tiếng còi báo động và những đêm tối không đèn, tiếng gà gáy nơi làng quê đã trở thành âm thanh đem lại cảm giác bình yên hiếm hoi cho trẻ em thời hoa lửa.

An Giang08/05/2026nguyễn ngọc phụng (xã hòn nghệ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, thành phố Hải Phòng liên tục bị đánh phá. Khi ấy, Võ Thị Lệ Thu mới 17 tuổi, đang học phổ thông thì cùng nhiều học sinh khác được đưa đi sơ tán về một làng nhỏ ở Thái Bình.

Ngày rời nhà, mẹ chị chỉ kịp nhét vào chiếc túi vải vài bộ quần áo và một quyển sổ học trò đã sờn góc.

Chuyến xe chở học sinh đi suốt đêm để tránh máy bay. Dọc đường, nhiều đoạn phải tắt hết đèn, mọi người ngồi im phăng phắc nghe tiếng còi báo động vọng từ xa.

Nơi sơ tán là một ngôi làng nghèo nằm cạnh cánh đồng lúa rộng. Học sinh được chia về ở cùng các gia đình nông dân.

Chị Thu ở nhờ nhà một bà cụ sống cùng cháu trai nhỏ. Căn nhà mái rạ thấp, mùa mưa nước dột xuống từng góc nhưng lúc nào cũng ấm áp.

Ban ngày, chị vừa học vừa phụ người dân gặt lúa, đào hầm trú ẩn. Đêm đến, cả làng tắt đèn rất sớm để tránh máy bay phát hiện.

Có những đêm còi báo động vang lên liên tục. Mọi người ôm nhau chạy xuống hầm đất sau vườn trong tiếng máy bay rít trên đầu.

Chị Thu nhớ nhất một đêm cuối đông.

Bom nổ rất gần, mặt đất rung lên từng hồi. Trong căn hầm chật hẹp, đứa cháu nhỏ của bà cụ sợ hãi bật khóc.

Đúng lúc ấy, từ đâu vọng lại tiếng gà gáy giữa đêm tối.

Tiếng gáy nghe lạc lõng nhưng rất quen thuộc.

Bà cụ khẽ cười rồi nói:

“Còn nghe tiếng gà là làng mình còn yên.”

Không hiểu sao câu nói ấy khiến mọi người bình tĩnh lại. Đứa bé thôi khóc, còn chị Thu lần đầu tiên cảm thấy chiến tranh không thể lấy mất hết sự sống bình thường của con người.

Sau nhiều tháng sơ tán, chị trở về Hải Phòng thì trường cũ đã bị bom làm hư hại nặng.

Nhiều năm sau, mỗi khi nghe tiếng gà gáy sớm, chị vẫn nhớ đến căn hầm đất nhỏ và những con người đã cưu mang mình giữa thời chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn