Tiếng Gió Trên Đồi Cà Phê
Một câu chuyện đậm chất Tây Nguyên về cậu bé giao liên giữa đại ngàn, nơi đồi cà phê, gió rừng và tiếng chiêng hòa cùng những bước chân thầm lặng trong thời chiến.
Tôi là Y Nhuê Mlô, sinh năm 1958, người M’nông ở vùng đất Đắk Lắk. Khi chiến tranh đến, tôi mới mười lăm tuổi, nhưng đã theo các anh làm giao liên.
Tôi nhỏ con, nhanh nhẹn, quen đường rừng nên được giao nhiệm vụ mang tin, dẫn lối qua những đồi cà phê và rừng già.
Những đồi cà phê ngày ấy chưa bạt ngàn như bây giờ, nhưng đã có những hàng cây xanh mướt. Ban ngày nhìn rất yên bình, nhưng ban đêm lại trở thành nơi ẩn nấp, di chuyển.
Tôi thường đi vào lúc trời còn mờ sương. Gió thổi qua đồi, lá cà phê xào xạc như tiếng người thì thầm.
Một lần, tôi mang thư khẩn đến một đơn vị đóng trên đồi cao. Đang đi thì nghe tiếng trực thăng từ xa.
Tôi vội chui vào một rẫy cà phê, nằm ép sát xuống đất. Tim đập mạnh, tay giữ chặt bức thư trong ngực.
Trực thăng quần thảo trên đầu, gió từ cánh quạt làm lá cây rung mạnh. Đất đỏ bay mù mịt.
Tôi nằm im, không dám cử động.
Khi tiếng máy bay xa dần, tôi mới ngẩng đầu lên. Xung quanh lại trở về yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió.
Tôi tiếp tục chạy. Đường lên đồi dốc đứng, chân trượt trên đất đỏ, nhưng tôi không dừng lại.
Khi trao được thư, anh bộ đội xoa đầu tôi:
“Giỏi lắm, cậu bé của đại ngàn!”
Tôi cười, lòng thấy ấm áp.
Chiến tranh qua đi, những đồi cà phê giờ xanh ngút ngàn, trải dài đến tận chân trời.
Mỗi khi đứng giữa gió, nghe lá cà phê xào xạc, tôi lại nhớ về những ngày chạy giữa rừng, ôm chặt bức thư trong lòng.
Tiếng gió Tây Nguyên…
vẫn như ngày nào,
nhưng giờ đây không còn mang theo nỗi lo,
mà chỉ còn lại ký ức
về một thời tuổi trẻ cháy lên giữa đại ngàn.



