TIẾNG GÕ THÌA VÀO CA NHÔM
TIẾNG GÕ THÌA VÀO CA NHÔM
Mỗi buổi sáng, anh Hậu thường là người dậy sớm nhất đơn vị.
Khi nồi cháo vừa chín, anh dùng chiếc thìa nhôm gõ nhẹ vào thành ca để gọi mọi người dậy ăn.
Tiếng “ting… ting…” vang nhỏ giữa màn sương lạnh nghe thân thuộc như tiếng chuông báo sáng ở quê nhà.
Có chiến sĩ mệt quá kéo chăn trùm kín đầu.
Anh Hậu lại cười:
“Dậy ăn rồi còn hành quân.”
Cả căn hầm bật lên vài tiếng cười khẽ giữa buổi sớm lạnh buốt.
Một buổi gần sáng cuối mùa đông, máy bay địch bất ngờ đánh vào khu vực đóng quân.
Một lán thương binh bị sập sau tiếng nổ lớn.
Anh Hậu lao vào kéo từng người ra ngoài giữa khói bụi và đất đá.
Người cuối cùng được đưa ra an toàn.
Nhiều năm sau, tiếng gõ thìa vào ca nhôm mỗi buổi sáng vẫn còn trong ký ức của những người lính thời hoa lửa.



