Bài viết

Tiếng gọi bên bờ ruộng

An Giang17/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm đó, đơn vị lạc đường giữa cánh đồng. Sương dày, không nhìn rõ. Anh Lâm nghe xa xa có tiếng gọi “Ai đó?” Anh ra hiệu cả nhóm nằm xuống.

Một bà cụ đi ngang, thấy họ nằm rạp liền hiểu. Bà nói nhỏ: “Mấy chú đi theo bờ ruộng này, sẽ ra đường mòn.” Rồi bà giả vờ gọi con mình lớn tiếng để đánh lạc hướng địch.

Nhờ bà cụ, đơn vị thoát khỏi vùng nguy hiểm. Trước khi đi, anh Lâm muốn cảm ơn, nhưng bà chỉ khoát tay: “Đi nhanh đi, đừng nói nhiều.”

Sau hòa bình, anh Lâm quay lại tìm bà. Nhưng bà đã mất. Anh đứng bên bờ ruộng, nhìn con đường cũ. Anh nhớ tiếng gọi trong sương đêm ấy, vừa bình thường vừa thiêng liêng.

Tiếng gọi bên bờ ruộng không chỉ là lời chỉ đường, mà là lòng dân dành cho bộ đội. Có những người già không cầm súng, nhưng chỉ bằng một câu nói đúng lúc đã cứu cả một đơn vị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng gọi bên bờ ruộng | Câu chuyện thời hoa lửa