Tiếng gọi bên đồi sim
Tiếng gọi bên đồi sim
Trên ngọn đồi phủ đầy hoa sim tím, anh lính trẻ thường ngồi nhìn về phía quê nhà mỗi khi được nghỉ ngơi hiếm hoi. Anh nhớ mẹ già, nhớ căn nhà tranh nhỏ và nhớ người con gái từng hẹn sẽ đợi anh trở về sau chiến tranh.
Một buổi chiều, tiếng bom vang lên dữ dội gần khu vực đơn vị đóng quân. Khói lửa bao trùm cả quả đồi. Khi trận bom kết thúc, đồng đội không còn thấy anh nữa. Chỉ còn chiếc khăn tay màu tím nằm lẫn giữa những bông sim rừng.
Sau ngày hòa bình, người con gái năm xưa tìm đến ngọn đồi ấy. Cô đứng lặng rất lâu giữa gió chiều, rồi đặt xuống một bó sim tím trước tấm bia nhỏ khắc tên anh.
Trong thời hoa lửa, có những cuộc chia ly không lời từ biệt. Nhưng tình yêu của những con người sống giữa chiến tranh vẫn đẹp như màu tím thủy chung của đồi sim năm ấy, âm thầm tồn tại trong ký ức của biết bao thế hệ.


