Tiếng gọi của biển Côn Đảo
Bài thơ là tiếng lòng của biển Côn Đảo, nơi lưu giữ biết bao ký ức đau thương nhưng rất đỗi hào hùng.
Ta là biển bao đời xanh thẳm,
Ôm trong lòng biết mấy chuyện đau thương.
Có những người từ khắp miền đất nước,
Đã đến đây và chẳng thể quay đường.
Ta nghe tiếng xiềng gông năm cũ,
Nghe lời ca giữa ngục tối đêm dài.
Nghe khí phách của bao người bất khuất,
Chẳng cúi đầu trước bão tố tương lai.
Hôm nay sóng vẫn hiền như thế,
Đón bao người tìm về với tri ân.
Ta muốn kể bằng tiếng lòng biển cả,
Về Việt Nam kiêu hãnh giữa muôn phần.



